Home Blog Page 205

Toàn cảnh thời sự Việt Nam, thứ Tư ngày 1 tháng 10 năm 2025

Bí thư địa phương bị loại: bước đột phá chống phe cánh hay bẫy quyền lực tập trung?

Sáng 30 tháng 9 năm 2025, tại buổi tiếp xúc cử tri đơn vị bầu cử số 10 ở Hà Nội, Tổng Bí Thư cộng sản Việt Nam Tô Lâm cho biết trong nhiệm kỳ tới sẽ không có bí thư tỉnh, thành nào là người địa phương, tức là người sinh sống lâu dài tại địa phương đó và chủ trương này sẽ được mở rộng sang các chức danh lãnh đạo khác. Ông cho biết công tác chuẩn bị nhân sự cho Đại hội Đảng các cấp và Đại hội lần thứ 14 đang diễn ra đúng tiến độ, và điểm nổi bật là chủ trương bố trí cấp ủy không phải người địa phương đã được áp dụng ở nhiều cấp, từ xã, tỉnh, và lần này sẽ hoàn thiện việc không còn một Bí thư nào là người địa phương.

Theo ông, chủ trương này hiện áp dụng với các chức danh Bí thư, Giám đốc công an, Chánh án tòa án, Viện trưởng Viện kiểm sát, và thời gian tới sẽ xem xét mở rộng đối với chức danh Chủ tịch Ủy ban nhân dân, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra, Chánh thanh tra để đảm bảo tính khách quan trong lãnh đạo, hạn chế tiêu cực và tình trạng cục bộ địa phương.

Ông Tô Lâm nhấn mạnh rằng Hội nghị Trung Ương 13, dự kiến tổ chức đầu tháng 10, sẽ hoàn thiện công tác chuẩn bị nhân sự cho Đại hội 14, trong đó có việc giới thiệu nhân sự Ban Chấp Hành Trung Ương, Ủy ban Kiểm tra Trung Ương. Các tiểu ban cũng đang gấp rút hoàn thiện dự thảo văn kiện đại hội với nhiều tư duy, quan điểm mới để đáp ứng yêu cầu phát triển đất nước theo hướng tự chủ chiến lược, tránh phụ thuộc bên ngoài.

Vài ý kiến cử tri được ông lắng nghe trong buổi tiếp xúc: cử tri cho rằng chủ trương không để Bí thư là người địa phương sẽ giúp công tác lãnh đạo đảng tỉnh, thành bớt thiên vị thân quen, nhưng cũng bày tỏ lo ngại về cán bộ luân chuyển có quen địa bàn hay không hiểu địa phương. Có ý kiến đề nghị Trung Ương tiếp tục phân cấp mạnh hơn để địa phương có thể sáng tạo, quyết đoán trong phát triển nhưng phải đảm bảo giám sát chặt chẽ.

Chủ Tịch Nước Lương Cường sau đó khẳng định, Bộ Chính Trị đã thống nhất cao chủ trương 100% bí thư tỉnh, thành ủy nhiệm kỳ từ năm 2025 đến năm 2030 sẽ không phải là người địa phương, và ý định này đã được bắt đầu triển khai qua việc điều động bí thư một số tỉnh như Cần Thơ, Lào Cai, Thái Nguyên, Phú Thọ, Ninh Bình.

Chủ trương này nếu thực thi đầy đủ sẽ có tác động rất lớn: phá vỡ các quan hệ thân quen, giảm lợi thế “người địa phương”, buộc cán bộ lãnh đạo phải dựa vào năng lực, uy tín hơn là mối quan hệ gốc gác. Nhưng nó cũng đặt ra thách thức mới: làm sao đảm bảo người luân chuyển có đủ kiến thức, uy tín và sự am hiểu địa bàn mới để lãnh đạo hiệu quả?

Trong những ngày tới, dư luận sẽ dõi theo việc chủ trương “không bí thư địa phương” được hiện thực hóa ra sao ở các tỉnh, thành mới; cách tuyển chọn, điều động, luân chuyển cán bộ sẽ ra sao; và liệu có xuất hiện những bất ngờ trong nhân sự tỉnh, thành trước Đại hội 14 hay không. Đây rõ ràng là chủ đề chính trị nóng, trực tiếp liên quan đến cách vận hành quyền lực trong hệ thống Đảng và Nhà nước.

Chủ trương “100% Bí thư tỉnh, thành không là người địa phương” mà ông Tô Lâm đưa ra được ca ngợi như một bước đột phá chống cục bộ, phe cánh. Nhưng nhìn sâu hơn, đây không khác gì một biện pháp hành chính áp đặt, mang tính “chữa cháy” hơn là giải quyết tận gốc vấn đề quyền lực tha hóa.

Một cán bộ lãnh đạo, nếu thực sự có bản lĩnh, phẩm chất và được giám sát bằng cơ chế minh bạch, thì việc họ là “người địa phương” hay “người ngoài” đâu phải cốt lõi? Thực tế, nhiều vụ tham nhũng lớn không chỉ xảy ra ở cấp tỉnh, mà ngay trong Bộ Chính Trị, Chính Phủ, Trung Ương, nơi cán bộ đều là “người luân chuyển”, không hề gắn bó địa phương. Thế nhưng quyền lực vẫn bị lợi ích nhóm thao túng, bởi thiếu kiểm soát quyền lực và tự do báo chí, chứ không phải vì “cục bộ địa phương”.

Việc đưa cán bộ từ nơi khác về làm  bí thư tỉnh, thành còn dễ biến thành “điều động để thăng tiến”, tạo ra một tầng lớp “quan chức lưu động” xa rời dân, chỉ lo làm đẹp hồ sơ để bước tiếp lên cao. Họ không gắn bó, không chịu trách nhiệm lâu dài với vùng đất mình lãnh đạo. Cục bộ có thể giảm, nhưng sự thờ ơ, vô cảm trước đời sống dân chúng lại tăng.

Quan trọng hơn, chủ trương này có nguy cơ trở thành một “chiếc vòng kim cô” nhằm siết chặt quyền bổ nhiệm về tay Trung Ương, làm địa phương càng phụ thuộc, càng mất tự chủ. Khi đó, thay vì phân quyền, trao quyền và giám sát minh bạch, cả bộ máy chính trị lại rơi vào vòng luẩn quẩn: quyền lực tập trung ở một nhóm nhỏ, còn người dân địa phương chỉ là “khán giả” bất lực trước những quyết định từ trên áp xuống./.

Hệ thống đánh giá viên chức mới: Cải cách minh bạch hay bẫy quyền lực ngầm?

Sáng 29 tháng 9 năm 2025, trong buổi thảo luận tại Ủy ban Thường vụ Quốc Hội cộng sản Việt Nam về dự thảo Luật Viên chức sửa đổi, Chủ Tịch Quốc Hội Trần Thanh Mẫn đã khẳng định sự cần thiết cấp thiết của việc xây dựng một hệ thống đánh giá viên chức mới, nhằm đảm bảo tuyển dụng minh bạch, chống lạm dụng quyền lực và loại bỏ kịp thời những người không đáp ứng yêu cầu công việc.

Theo nội dung dự thảo được đưa ra, các hình thức tuyển dụng viên chức sẽ đa dạng hơn: thi tuyển cạnh tranh, xét tuyển công khai, tiếp nhận nhân lực chất lượng cao, đồng thời các đơn vị sự nghiệp công lập được phép chủ động chọn hình thức phù hợp với ngành, lĩnh vực. Với những trường hợp viên chức chuyển sang đơn vị khác, thủ tục điều chuyển sẽ được áp dụng thay vì cơ chế cũ.

Dự thảo cũng đề xuất rằng việc đánh giá viên chức sẽ diễn ra thường xuyên, liên tục, dựa trên kết quả công việc và ứng dụng công nghệ để định lượng hiệu quả. Mục tiêu rõ ràng là sàng lọc nhanh những người không đáp ứng nhiệm vụ. Hiện nay, theo quy định của luật hiện hành, việc đánh giá viên chức diễn ra mỗi năm với bốn mức: hoàn thành xuất sắc, tốt, nhiệm vụ hoặc không hoàn thành nhiệm vụ. Nếu một viên chức có hai năm liên tiếp ở mức “không hoàn thành nhiệm vụ” mới bị xem xét loại khỏi bộ máy, điều mà nhiều người cho là thiếu linh hoạt và không đủ sức “điều chỉnh sớm”.

Ông Mẫn đã bày tỏ sự đồng tình với các quy định mới, cho rằng đây là bước đi cần thiết để khắc phục bất cập của “biên chế suốt đời” đồng thời tạo không gian sáng tạo cho các đơn vị sự nghiệp công. Ông nhấn mạnh yêu cầu tuyển dụng phải minh bạch, tránh việc đưa người vào bộ máy mà không đáp ứng tiêu chuẩn, và so sánh rằng cán bộ là “gốc của công việc”, phải đủ đức, tài, tâm, sức và nhiệt huyết. Ông đề xuất hệ thống đánh giá định kỳ, tương tự như cách đánh giá cán bộ của Đảng, có thể thực hiện ba tháng một lần để kiểm soát và phát hiện sớm vấn đề.

Về chính sách hợp đồng lao động, dự thảo đưa ra việc áp dụng cả hợp đồng có thời hạn và không thời hạn cho viên chức như một cách để thực hiện sàng lọc định kỳ; nếu viên chức không đáp ứng tiêu chuẩn sau đánh giá có thể không được gia hạn hợp đồng. Nhiều Ủy ban của Quốc Hội như Khoa học – Công nghệ, Kinh tế – Tài chính tán thành đề xuất này.

Tuy nhiên, các cơ quan thẩm tra cũng lưu ý rằng hợp đồng làm việc của viên chức có những điểm khác với hợp đồng lao động thông thường, vì viên chức là vị trí đặc thù. Do đó, dự thảo cần quy định rõ điều kiện chấm dứt hợp đồng, quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng để bảo vệ quyền làm việc của công dân đã được Hiến pháp quy định.

Dự thảo còn mở rộng quyền của viên chức theo hướng cho phép họ ký hợp đồng thực hiện hoạt động nghề nghiệp, tham gia góp vốn hoặc điều hành doanh nghiệp nếu không vi phạm pháp luật. Đồng thời, vị trí việc làm trong các đơn vị sự nghiệp công lập được chia thành ba nhóm: quản lý, chuyên môn nghiệp vụ và hỗ trợ.

Chủ trương này cũng nằm trong định hướng bảo vệ cán bộ năng động, sáng tạo, dám nghĩ dám làm dám chịu trách nhiệm. Dự thảo nhấn mạnh tiếp tục đổi mới cách thu hút nhân lực chất lượng cao, kể cả chuyên gia và trí thức nước ngoài, để tăng sức cạnh tranh.

Cơ quan soạn thảo dự án Luật Viên chức sửa đổi dự kiến sẽ trình Quốc Hội cộng sản Việt Nam để lấy ý kiến và thông qua tại kỳ họp cuối năm 2025. Ông Trần Thanh Mẫn cho rằng, dự thảo xây dựng hệ thống đánh giá viên chức là một bước chuyển mạnh mẽ trong cải cách hành chính, hướng tới bộ máy công quyền có năng lực và tinh gọn hơn.

Tuy nhiên, khi Cali Today nhìn sâu hơn thì thấy hệ thống này tiềm ẩn nhiều rủi ro chính trị và nguy cơ lợi ích nhóm. Việc đánh giá liên tục, định lượng bằng công nghệ, nếu không minh bạch và độc lập, dễ trở thành công cụ chính trị để tạo “cửa xoay” trong bộ máy, thải loại những viên chức bị xem là “không thuận ý” lãnh đạo, đồng thời ưu tiên những người “đúng phe” hoặc dễ quản lý. Sức mạnh của hệ thống đánh giá nằm ở chỗ người thực thi quyền đánh giá có thể quyết định vận mệnh nghề nghiệp của viên chức, và nếu thiếu giám sát, kiểm tra chéo, nguy cơ lợi ích nhóm, áp lực chính trị hoặc “chiến lược thăng tiến” cá nhân sẽ tăng lên.

Hợp đồng lao động có thời hạn hoặc không thời hạn được đề xuất như một cách sàng lọc định kỳ, nhưng đây cũng chính là con dao hai lưỡi. Nó mang lại cơ hội loại bỏ nhân sự kém năng lực, nhưng đồng thời có thể khiến viên chức rơi vào trạng thái bất an, chỉ tập trung làm hài lòng lãnh đạo hoặc cơ quan cấp trên để được gia hạn hợp đồng. Từ góc nhìn chính trị, đây là cách tinh vi để Trung Ương thâu tóm quyền lực, kiểm soát dòng chảy nhân sự mà không cần công khai điều động, trong khi các viên chức bị giảm khả năng tự chủ, dễ trở thành “quan chức lưu động” theo yêu cầu chính trị hơn là theo năng lực thực sự.

Một nguy cơ khác xuất phát từ việc áp dụng công nghệ để định lượng hiệu quả. Nếu hệ thống chưa minh bạch về thuật toán, tiêu chí và dữ liệu đầu vào, việc đánh giá sẽ trở thành hình thức, dễ biến thành công cụ ép buộc viên chức đạt các chỉ số không thực tế, hoặc tạo ra sự thiên vị ngầm, đặc biệt khi số liệu chưa được kiểm tra độc lập. Trong môi trường thiếu tự do báo chí và cơ chế giám sát dân sự, rủi ro thao túng kết quả đánh giá để phục vụ lợi ích cá nhân hay nhóm là hiện hữu./.

Bỏ bằng tốt nghiệp trung học cơ sở: Cải cách hay rủi ro mới cho giáo dục Việt Nam?

Sáng 29 tháng 9 năm 2025, tại cuộc họp của đại biểu Quốc Hội chuyên trách về dự án sửa đổi Luật Giáo dục, Luật Giáo dục đại học và Luật Giáo dục nghề nghiệp, đại biểu Nguyễn Văn Huy (Phó đoàn đại biểu tỉnh Hưng Yên) đề nghị bỏ bằng tốt nghiệp trung học cơ sở, thay thế bằng hình thức xác nhận hoàn thành chương trình của hiệu trưởng trong học bạ. Theo ông, bằng tốt nghiệp trung học cơ sở hiện chỉ xác nhận học sinh đã hoàn thành chương trình phổ cập, điều này đã được thể hiện trong học bạ, nên cấp bằng thêm là trùng lặp và tạo tâm lý “có bằng là đủ”, khiến nhiều em dừng học sau lớp 9.

Cụ thể, trong dự thảo Luật Giáo dục sửa đổi, Bộ Giáo dục & Đào tạo đề xuất giao hiệu trưởng xác nhận hoàn thành chương trình lớp 9 thay vì Trưởng phòng Giáo dục cấp huyện cấp bằng. Cách làm này được cho là phù hợp với chủ trương phân cấp, giảm thủ tục hành chính và tăng quyền tự chủ cho nhà trường. Đồng thời, dự thảo cũng đề xuất chuyển quyền cấp bằng tốt nghiệp trung học phổ thông sở từ Giám đốc Sở Giáo dục & Đào tạo sang hiệu trưởng các trường phổ thông.

Bộ trưởng Nguyễn Kim Sơn cho biết nhiều nước phát triển như Mỹ, Canada, Anh, Australia, Phần Lan không cấp bằng tốt nghiệp trung học cơ sở mà chỉ dùng xác nhận để xét học tiếp lên bậc học cao hơn. Ở Việt Nam, chính sách phổ cập giáo dục 9 năm đã triển khai rộng, nên việc thay đổi hình thức cấp bằng không ảnh hưởng quyền lợi học sinh mà ngược lại giúp giảm chi phí, thủ tục.

Tuy nhiên, Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa & Xã hội Quốc hội bày tỏ lo ngại: bằng tốt nghiệp trung học cơ sở hiện là minh chứng hoàn thành giai đoạn giáo dục cơ bản, là tiêu chí để phân luồng học sinh vào lớp 10. Nếu bỏ bằng, cần có các văn bản xác nhận hoặc dữ liệu điện tử thay thế để đảm bảo công tác tuyển sinh không bị ảnh hưởng.

Trên diễn đàn ý kiến, nhiều người dân đặt câu hỏi: nếu không có bằng tốt nghiệp trung học cơ sở, các em học sinh bỏ học sau lớp 9 sẽ lấy gì làm căn cứ trình độ để xin việc? Có ý kiến cho rằng việc bỏ bằng sẽ để lại khoảng trống trong hồ sơ tuyển dụng và công chứng. Một số đưa ra giải pháp: cho phép trích xuất dữ liệu học bạ điện tử hoặc cấp giấy chứng nhận hoàn thành chương trình nếu cần.

Khi dự luật được trình thảo, việc bỏ bằng tốt nghiệp trung học cơ sở hứa hẹn được xem như một bước cải cách lớn trong giáo dục Việt Nam: vừa loại bỏ áp lực bằng cấp hình thức, vừa khuyến khích học sinh tiếp tục học lên, không dừng lại sau lớp 9. Tuy nhiên, thách thức là làm sao quy định mới được thực hiện đồng bộ, công bằng ở mọi vùng miền, bảo đảm các học sinh ngoại thành, vùng xa, điều kiện khó khăn không bị bỏ lại phía sau.

Trong những ngày tới, Quốc Hội cộng sản Việt Nam sẽ tiếp tục thảo luận dự thảo Luật Giáo dục sửa đổi, trong đó đề xuất bỏ bằng tốt nghiệp trung học cơ sở được coi là một trong những nội dung “nóng” và nhạy cảm, bởi nó chạm đến quyền lợi học sinh, chính sách phân luồng và cách nhìn nhận về bằng cấp trong hệ thống giáo dục./.

Hà Nội thành “sông” giữa giờ cao điểm: nhà cầm quyền và hạ tầng cùng thất bại

Truyền thông cộng sản Việt Nam vào sáng ngày 1 tháng 10 năm 2025 cho biết, sau những trận mưa kéo dài do ảnh hưởng của bão số 10 (Bualoi), nhiều tuyến đường Hà Nội vẫn chìm trong biển nước. Dư luận được dịp xôn xao khi người dân phải “lội nước, đi dép lê, gửi xe xa, liều mình tăng ga” để đến cơ quan chấm công. Nhiều điểm ngập như Phạm Hùng-Mai Dịch, Dương Đình Nghệ, Trần Thái Tông, Phạm Văn Bạch… bị biến thành “sông”, làm tê liệt giao thông ở giờ cao điểm.

Qua hình ảnh mà báo chí ghi lại, người đi xe máy phải bám vỉa hè, dắt xe qua đoạn ngập; ô tô phải di chuyển chậm chạp giữa những đoạn thấp; có nơi người dân buộc phải bì bõm bước lên bậc thềm, đẩy xe qua vùng ngập. Có công sở hướng dẫn người dân vào sân trụ sở qua cổng sau để tránh ngập sâu.

Tình trạng ngập lụt sáng ngày 1 tháng 10 càng trở nên nhức nhối vì nó không phải điều bất thường mà là lặp lại hình ảnh quen thuộc của Hà Nội mỗi mùa mưa lớn. Cơ quan chức năng từ lâu đã đưa ra nhiều giải pháp chống ngập, song khả năng vận hành, bảo trì, quy hoạch thoát nước vẫn tỏ ra yếu kém khi thử thách lớn đến.

Điều đáng nói là khi Hà Nội ngập, những người lao động, công chức, viên chức, người đi làm là những  người chịu ảnh hưởng nặng nhất. Họ phải rời nhà sớm hơn, kẹt xe kéo dài, gửi phương tiện nơi xa rồi đi bộ ngập nước. Áp lực vào cơ quan chấm công buộc họ phải tới nơi làm việc bằng mọi giá khiến cảnh “dân Hà Nội tính trăm phương nghìn kế để đến nơi làm việc” trở thành thực tế tê liệt.

Cali Today đặt câu hỏi, tại sao một thành phố vốn được đầu tư lớn như Hà Nội, với nguồn lực có phần ưu đãi, vẫn để tình trạng ngập kéo dài và lan rộng? Đây không chỉ là lỗi của thiên nhiên mà là sự yếu kém trong quy hoạch đô thị, hệ thống thoát nước, quy hoạch san lấp tràn lan và kiểm soát đầu tư công.

Hà Nội đang phải trả giá vì những quyết định xây dựng thiếu tầm nhìn: phát triển ồ ạt bê tông hóa, phủ kín đất cát, giảm diện tích thấm nước tự nhiên. Hệ thống cống, rãnh và hồ điều tiết bị chèn lấp, xuống cấp mà không được bảo trì thường xuyên. Khi áp lực nước lớn đổ về từ vùng ngoại vi, thành phố đơn giản “chết đuối” trong chính thiết kế của mình.

Thứ hai, sự trì trệ trong quản lý vận hành hệ thống thoát nước phải chịu trách nhiệm nặng nề. Các dự án thoát nước mới triển khai nhưng không đồng bộ, chậm giao, thiếu hiệu quả khi đưa vào sử dụng. Đã nhiều lần Hà Nội công bố kế hoạch “chống ngập cấp quốc gia”, nhưng khi mưa đến, người dân vẫn nhìn thấy bóng tối của bất lực chính quyền cấp dưới.

Thứ ba, việc để ngập xảy ra ngay cả ở khu trung tâm, nơi tập trung trụ sở cơ quan nhà nước và văn phòng, khiến người dân đặt câu hỏi về năng lực lãnh đạo và cam kết của thành phố. Khi chính quyền kêu gọi kiên trì với giải pháp lớn, thì người dân phải chắt chiu từng con đường, từng phương án vượt nước để đi làm.

Không thể không nhìn thấy tính chính trị đằng sau: thách thức lớn với Hà Nội là sức ép phải “lo cho dân”, phải chứng minh năng lực quản trị đô thị, phải giữ hình ảnh “thủ đô xanh, sạch, hiện đại”. Nhưng khi hạ tầng xuống cấp và quản lý yếu kém, người dân lại là bên chịu thiệt. Những cảnh “phố như sông” không chỉ là cảnh đời mà là lời cảnh tỉnh về quyền lực và trách nhiệm của lớp lãnh đạo đô thị.

Nếu không có cải tổ mạnh mẽ, Hà Nội sẽ tiếp tục bị nhấn chìm trong nước mỗi khi trời đổ mưa lớn. Và khi đó, mọi lời hứa đầu tư chống ngập, quy hoạch xanh, quản lý đô thị… sẽ mất đi niềm tin trong mắt dân. Vấn đề Hà Nội “quá tệ như vậy” không chỉ là sự kiện thời sự – mà là ánh gương phản chiếu năng lực của chính quyền, của người lãnh đạo thành phố và chiến lược phát triển đô thị trong tương lai./.

Cựu Tổng giám đốc SJC lãnh 25 năm tù: Khi lợi ích nhóm gặp giới hạn pháp luật

Ngày 30 tháng 9 năm 2025, Tòa án thành phố Sài Gòn đã ra phán quyết đối với bà Lê Thúy Hằng (55 tuổi), cựu Tổng giám đốc Công ty Trách Nhiệm Hữu Hạn MTV Vàng bạc Đá quý Sài Gòn (gọi tắt là SJC), cùng 15 đồng phạm, về các tội “tham ô tài sản” và “lợi dụng chức vụ, quyền hạn khi thi hành công vụ”. Theo đó, bà Hằng bị tuyên mức tổng hợp 25 năm tù, gồm 17 năm cho tội tham ô và 8 năm cho tội lợi dụng chức vụ.

Hội đồng xét xử xác định trong giai đoạn từ năm 2021 đến 2024, bà Hằng đã chủ mưu chỉ đạo cấp dưới thực hiện nhiều hành vi vi phạm quy định quản lý nhà nước về kinh doanh vàng. Một trong các chiêu thức là lập “tờ trình khống”, nâng định mức hao hụt trong quá trình gia công vàng miếng, nhằm tạo dư lượng vàng không được giám sát. Cụ thể, với 10 tấn vàng được giao để chế tác, bà Hằng chỉ đạo nâng tỷ lệ hao hụt từ mức hợp lý lên mức cao hơn, dẫn đến việc chia chác số vàng “dôi dư”, trong đó bà hưởng lợi cá nhân hơn 85 lượng vàng, tương đương giá trị hàng tỷ đồng.

Bên cạnh đó, bà Hằng còn chỉ đạo lập chứng từ giả mua vàng nguyên liệu bên ngoài, bán giá thấp trong nội bộ để tạo khoản lỗ khống, rồi bán ra ngoài với giá cao hơn; đồng thời chỉ đạo cấp dưới xuất vàng bình ổn giá đi nơi khác để thu lợi chênh lệch. Tổng thiệt hại xác định là hơn 95,7 tỷ đồng; trong đó bà Hằng hưởng lợi cá nhân 73,5 tỷ đồng. Hội đồng xét xử buộc bà Hằng phải khắc phục hậu quả hơn 73 tỷ đồng cho ngân sách nhà nước và bồi thường 14 tỷ đồng cho SJC.

Tại phiên xử, đại diện SJC yêu cầu bà Hằng và đồng phạm phải hoàn trả 95,8 lượng vàng chiếm đoạt, đồng thời nộp hơn 100 tỷ đồng để khắc phục thiệt hại. Ngoài ra, SJC đề nghị tòa kê biên 8 bất động sản đứng tên bà và các bị cáo liên quan để đảm bảo thi hành án.

Bà Hằng thừa nhận tại tòa toàn bộ hành vi, giải thích số tiền hưởng lợi dùng để “lo cho công ty” và nâng đỡ đời sống cán bộ. Tuy nhiên, lời biện hộ này không đủ thuyết phục khi các hành vi được xác định rõ ràng, tổ chức hệ thống và kéo dài thời gian. Luật sư bào chữa cho bà Hằng cho rằng mức án đề nghị của Viện Kiểm Sát từ 28 đến 30 năm tù là quá khắc nghiệt và có phần quy kết bà là chủ mưu của mọi vi phạm dù có phần thực tế do cấp dưới chủ động.

Câu chuyện xét xử bà Hằng không chỉ là vụ án kinh tế lớn mà còn mang nhiều thông điệp chính trị: sự phá vỡ vỏ bọc “doanh nghiệp nhà nước” để lộ ra hệ thống tham nhũng tinh vi, kết nối lợi ích nhóm; là ví dụ rõ rệt về việc quyền lực doanh nghiệp được trao mà không đồng bộ cơ chế giám sát; và là lời cảnh tỉnh cho nhiều lãnh đạo ngành vàng và quản lý tài sản nhà nước: không ai “an toàn” trước pháp luật.

Phiên tòa cho thấy, mặc dù SJC luôn được giám sát chặt chẽ từ Ngân hàng Nhà nước, những khe hở quản lý vẫn bị lợi dụng. Trong bối cảnh cải cách chính sách vàng đang được đẩy mạnh như Nghị định 232/2025 thay thế Nghị định 24, bản án này gửi đi thông điệp mạnh mẽ: nếu quyền lực được sử dụng sai mục đích, nghiêm minh sẽ không tha thứ.

Trong những ngày tới, dư luận sẽ theo dõi việc thi hành án, khắc phục hậu quả và xem liệu các tài sản kê biên có được xử lý minh bạch hay không. Đồng thời, người ta sẽ so sánh cách xử lý với các vụ án kinh tế khác để đánh giá độ công bằng, tính răn đe và mức độ “không có vùng cấm” trong công tác chống tham nhũng năm 2025./.

 
 

TIÊU ĐIỂM Cali Today: Hệ thống đánh giá viên chức: Cải cách hay công cụ thanh lọc quyền lực?

Khi Chủ Tịch Quốc Hội cộng sản Việt Nam Trần Thanh Mẫn phát biểu ngày 29 tháng 9 năm 2025 về việc xây dựng một hệ thống đánh giá viên chức mới, nhiều người coi đó là tín hiệu cải cách hành chính. Nhưng nếu đọc kỹ từng chi tiết trong dự thảo Luật Viên Chức sửa đổi, người ta dễ dàng nhận ra phía sau lớp vỏ hào nhoáng về “hiệu quả, minh bạch, chống lạm dụng quyền lực” lại tiềm ẩn một trận chiến chính trị không khoan nhượng. Câu hỏi đặt ra: liệu đây có phải là một nỗ lực đổi mới thực chất, hay chỉ là một công cụ khéo léo để thanh lọc bộ máy theo ý chí của một số nhóm quyền lực?

Hãy cùng nhìn Cali Today thẳng vào những điểm nóng của vấn đề. Theo dự thảo, thay vì chờ đợi viên chức hai năm liền không hoàn thành nhiệm vụ mới xem xét loại khỏi hệ thống, các cơ quan có thể áp dụng đánh giá định kỳ ba tháng một lần, thậm chí ngắn hơn, để phát hiện và loại bỏ người không đáp ứng yêu cầu. Đây là một bước thay đổi căn bản: từ “bảo đảm ổn định” sang “tạo áp lực thường trực”. Lợi ích, ít nhất trên lý thuyết, là dễ nhận thấy. Thứ nhất, nó có thể chặn đứng tình trạng “sống lâu lên lão làng”, vốn là căn bệnh trầm kha của bộ máy công quyền. Một công chức trì trệ, né tránh công việc nhưng vẫn tồn tại nhờ cơ chế biên chế suốt đời là gánh nặng cho cả xã hội.

Thứ hai, cơ chế đánh giá mới nếu được thực thi nghiêm túc sẽ giúp loại bỏ nhanh những người không có năng lực. Thay vì để “ngồi mát ăn bát vàng” hàng chục năm, viên chức sẽ luôn bị đặt dưới lưới kiểm soát, buộc phải làm việc và sáng tạo không ngừng.

Thứ ba, hệ thống đánh giá chặt chẽ có thể tạo môi trường cạnh tranh lành mạnh. Người giỏi sẽ có cơ hội thăng tiến nhanh hơn, không còn bị chôn vùi trong sự cào bằng và bình quân chủ nghĩa. Đây là điểm mà những người ủng hộ dự luật thường nhấn mạnh: muốn đất nước phát triển thì phải “lọc” mạnh tay.

Nhưng đằng sau những ngôn từ “minh bạch, công khai, khách quan” mà cán bộ cộng sản Việt Nam luôn rêu rao, rủi ro lại nằm ngay ở khâu mấu chốt: ai là người đánh giá? Hệ thống đánh giá viên chức, nếu không có cơ chế kiểm soát quyền lực thực sự, sẽ trở thành thanh kiếm trong tay cấp trên. Một viên chức dám phản biện, dám nói sự thật có thể dễ dàng bị quy vào mức “không hoàn thành nhiệm vụ” chỉ sau một kỳ đánh giá. Và khi điều đó xảy ra liên tiếp hai hoặc ba lần, hợp đồng của họ lập tức chấm dứt.

Nói cách khác, từ một cơ chế bảo vệ hiệu quả, hệ thống này có thể biến thành công cụ hợp pháp để loại bỏ những “cái gai trong mắt” lãnh đạo. Không khó để hình dung viễn cảnh: những viên chức dám chống lại lợi ích nhóm trong đấu thầu, đất đai, giáo dục hay y tế sẽ sớm bị đẩy ra ngoài bằng một bản đánh giá “không đạt”.

Đây chính là điểm gay cấn của dư thảo luật, nó mở đường cho sự thanh lọc không chỉ về năng lực, mà cả về chính trị. Một hệ thống mà quyền đánh giá tập trung trong tay một số ít người lãnh đạo cơ quan thì khó có thể bảo đảm công bằng.

Ở Việt Nam, khái niệm “lợi ích nhóm” không còn xa lạ. Nó xuất hiện trong mọi lĩnh vực từ quản lý đất đai, tài chính, cho tới ngành giáo dục và y tế. Vậy khi một hệ thống đánh giá viên chức được áp dụng, liệu lợi ích nhóm có bỏ qua cơ hội béo bở này?.

Hãy tưởng tượng: lãnh đạo một đơn vị muốn đưa người thân hoặc “sân sau” vào biên chế. Cách đơn giản nhất là gây sức ép buộc một số viên chức hiện tại bị đánh giá “không hoàn thành nhiệm vụ”, rồi cho ra khỏi bộ máy. Khoảng trống ấy ngay lập tức được lấp đầy bởi người nhà, người quen, người cùng phe cánh.

Không những thế, việc đánh giá liên tục cũng tạo áp lực tâm lý khiến viên chức buộc phải “nhún nhường” và “biết điều”. Thay vì làm việc hết sức cho dân, họ có thể chọn giải pháp an toàn: nghe lời cấp trên, im lặng trước sai phạm, cúi đầu trước lợi ích nhóm. Một bộ máy như vậy liệu có còn hiệu quả?

Điểm đáng lo ngại nhất chính là tính chính trị hóa. Khi ông Trần Thanh Mẫn nhấn mạnh “cán bộ là gốc của công việc”, câu nói ấy mang màu sắc chính trị nhiều hơn quản lý hành chính. Nếu “đánh giá viên chức” trở thành bản sao của cách Đảng đánh giá cán bộ với định kỳ ba tháng, kèm theo các tiêu chí mơ hồ như “tư tưởng, phẩm chất, đạo đức” thì nguy cơ bị lợi dụng để thanh trừng chính trị là rất cao.

Trong lịch sử chính trị Việt Nam, không thiếu ví dụ cho thấy “kiểm điểm” và “đánh giá” thường được dùng như một phương tiện để triệt hạ đối thủ. Những người có tư duy độc lập hoặc chống lại đường lối cục bộ thường bị quy kết là “thiếu đoàn kết”, “không hoàn thành nhiệm vụ”, trước khi bị loại khỏi vị trí.

Nếu điều này lặp lại trong hệ thống viên chức, toàn bộ bộ máy hành chính sẽ biến thành nơi “câm lặng”. Viên chức sẽ học cách sống sót bằng cách im lặng, chứ không phải bằng cách làm việc hiệu quả.

Một trong những điểm sáng được đưa ra là áp dụng công nghệ để định lượng kết quả làm việc. Nếu được triển khai minh bạch, đây có thể là công cụ giảm bớt sự chủ quan của người đánh giá. Nhưng liệu hệ thống công nghệ có thực sự khách quan?

Trước hết, nhiều lĩnh vực công vụ khó có thể đo bằng chỉ số. Một giáo viên giỏi có thể truyền cảm hứng cho học sinh, nhưng nếu chỉ nhìn vào số điểm thi hay tỷ lệ tốt nghiệp thì kết quả lại không phản ánh đúng thực chất. Tương tự, một bác sĩ tuyến huyện tận tụy cứu chữa bệnh nhân nghèo có thể không đạt chỉ số “doanh thu”, nhưng giá trị xã hội của họ lại không thể đo bằng tiền.

Hơn nữa, người lập trình và quản lý hệ thống công nghệ vẫn là con người. Khi quyền lực bị thao túng, dữ liệu cũng có thể bị bóp méo để hợp thức hóa kết quả đánh giá. Công nghệ không tự nó mang lại công bằng, mà chỉ là công cụ trong tay người sử dụng.

Nếu nhìn một cách tích cực, dự thảo Luật Viên Chức sửa đổi có thể là bước khởi đầu để xóa bỏ cơ chế “ấm chỗ suốt đời”. Nó tạo động lực đổi mới, buộc viên chức phải liên tục hoàn thiện năng lực.

Nhưng cải cách chỉ thực sự thành công khi đi kèm cơ chế kiểm soát quyền lực. Nếu chỉ dừng ở việc “đánh giá” mà không xây dựng hệ thống giám sát độc lập, thì kết quả cuối cùng chỉ là thay thế một nhóm người cũ bằng một nhóm người mới thường gắn liền với quyền lực chính trị đang lên. Nghĩa là, cải cách có thể biến thành “cải tổ nhân sự” mang tính phe phái, thay vì cải thiện hiệu quả bộ máy.

Rõ ràng hệ thống đánh giá minh bạch, khách quan, dựa trên tiêu chí định lượng rõ ràng, có sự giám sát của xã hội và cơ quan độc lập. Khi đó, bộ máy hành chính sẽ tinh gọn, hiệu quả, loại bỏ được “sâu mọt” và thu hút nhân tài thực sự. Tuy nhiên, khi hệ thống trở thành công cụ thanh lọc chính trị. Viên chức sẽ rơi vào vòng xoáy sợ hãi, sống trong áp lực định kỳ đánh giá, buộc phải phục tùng quyền lực thay vì phục vụ nhân dân. Bộ máy có thể gọn hơn về số lượng, nhưng lại cứng nhắc và vô hồn, thiếu động lực sáng tạo.

Đó là lý do dư luận cần tỉnh táo khi nghe những lời hứa hẹn “minh bạch, công khai”. Trong môi trường quyền lực thiếu kiểm soát, mọi công cụ đều có thể bị biến dạng. Hệ thống đánh giá viên chức được cộng sản Việt Nam đề xuất trong dự thảo Luật Viên chức sửa đổi có thể là bước tiến trong cải cách hành chính, nhưng đồng thời cũng tiềm ẩn nguy cơ trở thành công cụ thanh trừng chính trị và thao túng của lợi ích nhóm. Điều quan trọng nhất là xây dựng cơ chế giám sát độc lập, minh bạch hóa quy trình đánh giá, và bảo đảm quyền phản biện của viên chức. Nếu không, cái gọi là “đổi mới” chỉ là vỏ bọc cho một cuộc sắp xếp nhân sự theo ý chí của quyền lực, chứ không phải vì lợi ích chung của nhân dân.

Câu hỏi cuối cùng đặt ra từ lâu này mà cộng sản Việt Nam vẫn chưa trả lời đó là: Trong một hệ thống vốn quen với “đảng cử, dân bầu”, liệu có phép màu nào để biến công cụ đánh giá viên chức thành cải cách thực sự, thay vì một cuộc thanh trừng khéo léo?./.

NGƯỜI QUAN SÁT

Trump tuyên bố gần đạt thỏa thuận với Đại học Harvard

(AP) – Tổng thống Donald Trump hôm thứ Ba cho biết chính quyền của ông sắp đạt được thỏa thuận với Đại học Harvard, sau nhiều tháng xung đột với ngôi trường Ivy League này – một cuộc đối đầu được xem là phép thử cho tính độc lập của các trường đại học Mỹ.

Từ khi nhậm chức, Trump đã cam kết cắt tài trợ đối với những cơ sở giáo dục chống đối nghị trình của ông, đồng thời tuyên bố loại bỏ cái mà ông gọi là “chủ nghĩa thức tỉnh” (wokeness). Harvard trở thành mục tiêu chính sau khi thẳng thừng bác bỏ các yêu cầu từ chính quyền, dẫn đến hàng loạt cuộc điều tra và cắt giảm hàng tỷ USD ngân sách nghiên cứu.

Ban đầu Trump khẳng định một thỏa thuận đã được ký kết, nhưng sau đó đính chính rằng đôi bên “gần như hoàn tất” văn kiện. “Chúng tôi vẫn chưa chính thức xong,” ông nói tại Tòa Bạch Ốc.

Theo ông Trump, thỏa thuận bao gồm khoản 500 triệu USD từ Harvard để thành lập “một hệ thống trường dạy nghề quy mô lớn do Harvard điều hành.” Ông nhấn mạnh đây là khoản đầu tư để hồi sinh các trường nghề và đào tạo lực lượng lao động cho các nhà máy Mỹ. “Họ sẽ dạy về trí tuệ nhân tạo và nhiều kỹ năng khác,” ông nói.

Nếu đạt được, thỏa thuận này sẽ mở đường cho việc tháo gỡ các biện pháp trừng phạt, trong đó có việc cắt hơn 2,6 tỷ USD tài trợ nghiên cứu, đình chỉ hợp đồng liên bang và hạn chế quyền tuyển sinh du học sinh quốc tế của Harvard.

Chính quyền Trump cáo buộc Harvard dung túng nạn bài Do Thái, đặc biệt trong các cuộc biểu tình kéo dài năm ngoái liên quan đến chiến tranh Israel–Hamas. Trong thư gửi Harvard, các quan chức liên bang cho rằng khuôn viên trường đã “bị chiếm đóng bất hợp pháp bởi các lều trại nhiều tuần lễ,” khiến sinh viên Do Thái và Israel bất an, gián đoạn việc học.

Hai người phụ nữ đi qua cổng từ Harvard Yard tại Đại học Harvard, thứ Ba, ngày 30 tháng 9 năm 2025, tại Cambridge, Massachusetts. (Ảnh AP/Charles Krupa)

Chủ tịch Harvard Alan Garber thừa nhận còn tồn tại vấn đề bài Do Thái và kỳ thị Hồi giáo, nhưng khẳng định nhà trường đã có nhiều bước tiến trong việc chống lại định kiến.

Đầu tháng này, một thẩm phán liên bang tại Boston đã yêu cầu chính quyền Trump khôi phục nguồn tài trợ nghiên cứu cho Harvard, cho rằng các biện pháp cắt giảm này là hành vi trả đũa bất hợp pháp.

Bất chấp cuộc chiến pháp lý, Harvard và chính quyền Trump vẫn âm thầm đàm phán. Một số giảng viên cảnh báo không nên ký kết, vì có thể đánh mất tính độc lập học thuật trước sự can thiệp thái quá của chính phủ.

Trước đó, chính quyền Trump đã đạt được thỏa thuận với Đại học Columbia và Đại học Brown, khôi phục tài trợ nghiên cứu sau khi giải quyết các cuộc điều tra dân quyền.

Nhà sáng lập Spotify Daniel Ek từ chức CEO, chuyển sang vai trò Chủ tịch điều hành

(AP) — Spotify thông báo hôm thứ Ba rằng nhà sáng lập kiêm Giám đốc điều hành Daniel Ek sẽ rời khỏi vị trí CEO để đảm nhận vai trò Chủ tịch điều hành, một quyết định ngay lập tức khiến cổ phiếu công ty giảm mạnh trong phiên giao dịch.

Theo đó, tập đoàn phát trực tuyến có trụ sở tại Stockholm cho biết Ek sẽ được thay thế bởi hai phó tướng thân cận — Giám đốc Sản phẩm & Công nghệ Gustav Söderström và Giám đốc Kinh doanh Alex Norström — những người hiện cũng đang giữ chức đồng chủ tịch. Họ sẽ chính thức trở thành đồng CEO từ ngày 1/1 tới và báo cáo trực tiếp cho Ek.

Trong thông cáo báo chí, Spotify nhấn mạnh động thái này chỉ “chính thức hóa” cách công ty đã vận hành từ năm 2023, khi Söderström và Norström đảm nhận phần lớn vai trò hoạch định chiến lược và triển khai vận hành. Ek thừa nhận ông đã “chuyển giao phần lớn công việc quản lý thường nhật và định hướng chiến lược” cho hai đồng sự, và khẳng định sự thay đổi này “chỉ là việc điều chỉnh chức danh cho phù hợp thực tế.”

Trả lời trực tuyến sau thông báo, Ek nói vai trò mới của ông sẽ không mang tính nghi lễ như nhiều nhà đầu tư Mỹ hình dung. Ở châu Âu, Chủ tịch điều hành “thường rất chủ động trong kinh doanh” và giữ vai trò đại diện cho công ty trước các đối tác, bao gồm cả chính phủ. Ông cho biết sẽ tập trung vào “tầm nhìn dài hạn” của Spotify, đồng thời nhấn mạnh tiềm năng mở rộng tại những khu vực chưa quen với dịch vụ phát trực tuyến, từ châu Á đến châu Phi, cùng các công nghệ mới như trí tuệ nhân tạo.

Kể từ khi sáng lập Spotify cách đây khoảng 20 năm, Ek đã góp phần làm thay đổi toàn bộ ngành công nghiệp âm nhạc, mở đường cho mô hình phát trực tuyến hiện đại. Spotify hiện có hơn 700 triệu thuê bao, sở hữu thư viện hơn 100 triệu bài hát, 7 triệu podcast và 350.000 tựa sách nói.

Dù cổ phiếu Spotify đã tăng gấp đôi trong năm qua, thông tin Ek rời ghế CEO đã khiến giá cổ phiếu giảm hơn 5% trong phiên chiều thứ Ba.

Nhân viên liên bang bị bắt sau “cú lừa báo động xả súng” tại căn cứ quân sự lớn nhất New Jersey

(AP) — Một nhân viên liên bang đã bị bắt giữ hôm thứ Ba sau khi tung tin giả về một vụ xả súng, khiến căn cứ quân sự lớn nhất bang New Jersey phải phong tỏa, theo quyền Công tố viên Liên bang Alina Habba.

Trong một bài đăng mạng xã hội tối cùng ngày, bà Habba cho biết nhân viên dân sự này — chưa được công bố danh tính — bị tạm giữ vì “cung cấp thông tin sai lệch về một tay súng đang hoạt động tại Căn cứ Liên hợp McGuire.”

Căn cứ này, một trong những cơ sở quân sự lớn nhất nước Mỹ, đã được lệnh phong tỏa vào sáng thứ Ba. Thông báo trên trang Facebook của căn cứ kêu gọi toàn bộ nhân sự ở nguyên tại chỗ, nhưng không nêu chi tiết mối đe dọa. Lệnh phong tỏa được dỡ bỏ ngay trước buổi trưa, chưa đầy một giờ sau khi ban hành.

Thông cáo của Habba không cho biết chi tiết hành vi bị cáo buộc, chỉ nhấn mạnh rằng người này là “đối tượng trong… vụ lừa báo động xả súng hôm nay.”

Bà Habba cảnh báo: “Kiểu gieo rắc nỗi sợ vô nghĩa và gây rối loạn này sẽ không bao giờ được dung thứ ở bang của tôi. Sau tất cả những gì đất nước này đã trải qua, đặc biệt trong bối cảnh hiện nay, tôi sẽ dùng sức mạnh của pháp luật để trừng trị bất kỳ ai cố tình tạo ra hoảng loạn và làm xói mòn niềm tin công chúng.”

Căn cứ Liên hợp McGuire-Dix-Lakehurst trải rộng 42.000 mẫu Anh (17.000 hecta), kết hợp các lực lượng Không quân, Lục quân và Hải quân, với hơn 42.000 quân nhân, thân nhân và nhân viên dân sự. Nằm cách thủ phủ Trenton khoảng 29 km về phía nam và cách Philadelphia 48 km về phía đông, đây là trung tâm quân sự trọng yếu của khu vực.

Sự việc xảy ra cùng ngày các lãnh đạo quân sự Mỹ tập trung tại căn cứ Thủy quân Lục chiến ở Quantico, Virginia, theo lệnh của Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth, để nghe ông tuyên bố chấm dứt “văn hóa thức tỉnh” (woke) trong quân đội.

Vụ việc cũng nối dài loạt bạo lực tại các căn cứ quân sự trong những năm gần đây. Tháng trước, một trung sĩ Lục quân bị truy tố vì nổ súng vào năm đồng đội tại căn cứ ở Georgia. Những vụ khác dao động từ xung đột cá nhân giữa binh sĩ, các vụ tấn công nhỏ lẻ, cho tới những thảm sát nghiêm trọng như vụ xả súng năm 2009 tại Fort Hood (Texas) do một bác sĩ tâm thần quân đội gây ra, khiến 13 người thiệt mạng.

Ba thượng nghị sĩ Dân chủ bất đồng với Schumer trong cuộc bỏ phiếu ngân sách

Ba thành viên thuộc khối Dân chủ tại Thượng viện hôm thứ Ba đã tách khỏi lập trường của Lãnh đạo Thiểu số Chuck Schumer (New York), khi họ bỏ phiếu ủng hộ dự luật do Hạ viện Cộng hòa soạn thảo nhằm tài trợ ngân sách chính phủ đến ngày 21/11, qua đó phơi bày những rạn nứt nội bộ về cách đối đầu chính quyền Trump.

Thượng nghị sĩ Catherine Cortez Masto (Nevada), thành viên ban lãnh đạo Dân chủ Thượng viện, cùng với Thượng nghị sĩ John Fetterman (Pennsylvania) và Thượng nghị sĩ độc lập Angus King (Maine, liên minh cùng Dân chủ), đã ủng hộ dự luật ngân sách của Cộng hòa.

Đề xuất này cần 60 phiếu để vượt qua ngưỡng nhưng chỉ đạt 55–45 và thất bại.

Cortez Masto giải thích rằng bà không muốn làm gia tăng khó khăn cho cử tri vốn đang chật vật với chi phí sinh hoạt cao và nền kinh tế chững lại. Bà nói: “Chính quyền này không quan tâm đến người dân Nevada, nhưng tôi thì có. Đó là lý do tôi không thể ủng hộ một vụ đóng cửa chính phủ đầy tốn kém, vốn sẽ làm tổn hại các gia đình Nevada và trao thêm quyền lực cho một chính quyền liều lĩnh.”

Bà cảnh báo tình trạng đóng cửa sẽ buộc hàng chục nghìn binh sĩ, công đoàn, lực lượng an ninh và y tá quân y tại Nevada phải làm việc không lương, đồng thời đẩy hàng trăm nhà thầu tại Cơ sở An ninh Quốc gia Nevada và khắp tiểu bang vào cảnh mất việc.

Về phần mình, Angus King gọi đây là một trong những lá phiếu khó khăn nhất sự nghiệp Thượng viện của ông. Trong video thông điệp, ông nói: “Nhiều người xem đây là cơ hội để đứng lên chống lại Donald Trump, bỏ phiếu ‘không’ và phản kháng. Nhưng nghịch lý là, bằng việc đóng cửa chính phủ, chúng ta lại trao thêm quyền lực cho Trump.”

King nhắc lại lời đe dọa của Trump tại Phòng Bầu dục rằng ông có thể gây “thiệt hại không thể đảo ngược” cho các ưu tiên của Dân chủ nếu chính phủ ngưng hoạt động.

Fetterman, người đã bỏ phiếu ủng hộ dự luật của Cộng hòa từ lần trước, tiếp tục cảnh báo rằng việc đóng cửa sẽ trao cho Trump công cụ để triệt tiêu ưu tiên của Dân chủ và cho phép Giám đốc Ngân sách Russell Vought triển khai Project 2025, bản kế hoạch bảo thủ nhằm tái cấu trúc chính phủ liên bang. Ông nói: “Tổng thống có nhiều cái ‘cần gạt’ trong tay. Đây là một cái chúng ta có thể kéo, nhưng nếu kéo thì sẽ cho phép ông ta kéo thêm nhiều cái khác.”

Các thượng nghị sĩ Cộng hòa ca ngợi động thái ly khai này, coi đó là tín hiệu cho thấy Schumer đang yếu thế trong thế bế tắc sắp tới. Lãnh đạo Đa số Thượng viện John Thune (Nam Dakota) tuyên bố: “Có những thành viên Dân chủ rất bất mãn với tình cảnh họ đang rơi vào. Chúng tôi cần thêm năm người như thế để thông qua nghị quyết chi tiêu tạm thời.”

Cộng hòa hiện nắm 53 ghế, nhưng cần ít nhất 8 phiếu từ phía Dân chủ để đạt ngưỡng 60 phiếu, bởi Thượng nghị sĩ Rand Paul (Kentucky) vẫn kiên quyết phản đối mọi dự luật duy trì mức chi tiêu thời Biden.

Thune khẳng định ông sẽ tiếp tục đưa dự luật này ra bỏ phiếu trong những ngày tới với hy vọng lôi kéo thêm sự ủng hộ từ phe Dân chủ. Ông nói: “Có nhiều người không muốn chính phủ đóng cửa, nhưng lãnh đạo của họ lại đặt họ vào một vị trí vô cùng khó xử.”

Nguồn The Hill

Trump rút đề cử EJ Antoni lãnh đạo Cục Thống kê Lao động

Tổng thống Donald Trump hôm thứ Ba đã rút lại đề cử E.J. Antoni cho vị trí Ủy viên Cục Thống kê Lao động (BLS), sau khi ông sa thải lãnh đạo tiền nhiệm vì những chỉ trích liên quan đến số liệu việc làm.

Hồi tháng Tám, Trump từng tuyên bố sẽ chọn Antoni — một nhà kinh tế hàng đầu tại tổ chức bảo thủ Heritage Foundation — đứng đầu BLS. Tối thứ Ba, Heritage Foundation xác nhận Antoni sẽ quay trở lại vị trí kinh tế trưởng tại viện nghiên cứu này.

“Không thể phủ nhận rằng BLS cần được cải tổ và @RealEJAntoni chính là người phù hợp,” Chủ tịch Heritage Kevin Roberts viết trên X. “E.J. sẽ tiếp tục kêu gọi cải cách và phục vụ lợi ích người dân Mỹ từ vai trò kinh tế trưởng tại @Heritage.”

Một quan chức Tòa Bạch Ốc trong thông cáo gọi Antoni là “một nhà kinh tế xuất chúng và một người yêu nước Mỹ, sẽ tiếp tục đóng góp cho đất nước từ công việc của mình.”

Quan chức này nói thêm: “Tổng thống Trump cam kết khắc phục những thất bại lâu nay tại BLS vốn làm xói mòn niềm tin công chúng vào dữ liệu kinh tế thiết yếu. Tổng thống sẽ sớm công bố một ứng viên mới.”

Trong quá khứ, Antoni từng bày tỏ hoài nghi về các số liệu do BLS công bố. Ông là một trong những người kêu gọi Trump sa thải Ủy viên tiền nhiệm Erika McEntarfer.

Hồi đầu tháng Tám, Trump đã ra lệnh sa thải McEntarfer — người được bổ nhiệm từ thời chính quyền Biden và từng được Thượng viện thông qua với sự ủng hộ lưỡng đảng năm 2024. Động thái này diễn ra sau báo cáo việc làm tháng Tám cho thấy số lao động tuyển dụng tháng Bảy thấp hơn kỳ vọng, kèm theo những điều chỉnh giảm mạnh đối với số liệu của tháng Năm và tháng Sáu.

Ngoài những lo ngại từ phía Dân chủ và giới kinh tế rằng Antoni có thể chính trị hóa số liệu việc làm hoặc thậm chí giữ lại thông tin, kênh CNN (KFile) đầu tháng này còn phát hiện Antoni từng điều hành một tài khoản mạng xã hội — nay đã bị xóa — trong đó có những bài viết công kích người đồng tính và những người chỉ trích Trump.

CNN, cơ quan truyền thông đầu tiên đưa tin Antoni bị rút đề cử, cũng cho biết ông có thể đã gặp khó khăn trong việc giành sự ủng hộ của hai Thượng nghị sĩ Cộng hòa Susan Collins (Maine) và Lisa Murkowski (Alaska), qua đó đe dọa con đường được Thượng viện phê chuẩn.

Nguồn The Hill

Thượng viện chặn hai dự luật đối nghịch nhằm ngăn chặn khủng hoảng đóng cửa nửa đêm

Thượng viện Hoa Kỳ hôm thứ Ba, như dự đoán, đã không thông qua cả dự luật tạm thời do Cộng hòa đề xuất lẫn phương án thay thế của Dân chủ, đẩy chính phủ tiến gần hơn tới nguy cơ đóng cửa vào nửa đêm.

Các cuộc bỏ phiếu khép lại một ngày hầu như không có nỗ lực thực chất nào từ cả hai đảng để ngăn chặn tình trạng tê liệt chính phủ. Thông thường, những giờ phút trước bờ vực đóng cửa tại Quốc hội Mỹ luôn nhộn nhịp cảnh các nghị sĩ và trợ lý tất bật thương lượng. Nhưng sau cuộc họp ở Tòa Bạch Ốc hôm thứ Hai giữa Tổng thống Trump và các lãnh đạo lưỡng đảng không đem lại bước tiến nào, thì ngày thứ Ba chỉ xoay quanh những màn “đấu khẩu chính trị” và dự đoán về việc tình trạng đóng cửa sẽ kéo dài bao lâu.

Thượng nghị sĩ Thom Tillis (Cộng hòa, Bắc Carolina) cho rằng đợt đóng cửa lần này có thể kéo dài “hơn một tuần lễ.” Ông nói: “Chúng tôi vẫn còn quá xa nhau; hôm nay cũng chẳng tiến gần hơn so với một tháng trước.”

Để thông qua bất kỳ dự luật nào cần 60 phiếu thuận. Dự luật của Hạ viện do Cộng hòa thông qua, cho phép duy trì ngân sách đến 21/11, chỉ nhận được ba phiếu thuận từ phía Dân chủ (trong đó có Thượng nghị sĩ Angus King, độc lập, Maine), và rốt cuộc thất bại với tỉ số 55–45. Đề xuất thay thế của Dân chủ cũng không qua được cửa Thượng viện, với kết quả 47–53.

Các thượng nghị sĩ cho biết họ sẽ tiếp tục duy trì nhân sự làm việc đến hết tuần để chuẩn bị cho những vòng bỏ phiếu kế tiếp — phần lớn mang tính thông điệp chính trị nhằm quy trách nhiệm cho phe đối lập về việc đóng cửa chính phủ.

Lãnh đạo Đa số Thượng viện John Thune (Cộng hòa, Nam Dakota) tuyên bố sẽ không đàm phán với Dân chủ cho đến khi họ đồng ý mở lại chính phủ. Trong khi đó, Lãnh đạo Thiểu số Chuck Schumer (Dân chủ, New York) cảnh báo đảng ông sẵn sàng để các cơ quan liên bang đóng cửa vô thời hạn cho đến khi Cộng hòa chấp nhận gia hạn trợ cấp y tế trong chương trình Obamacare.

Phía Cộng hòa tại Thượng viện dự kiến sẽ liên tục đưa ra bỏ phiếu về dự luật tạm thời dài 24 trang mà Hạ viện đã thông qua, bất chấp Dân chủ tiếp tục phản đối. Thune nhấn mạnh đây là “phương tiện duy nhất” để tái mở cửa chính phủ, đồng thời khẳng định Hạ viện sẽ không được triệu tập trở lại sớm hơn tuần tới. Ông cũng đổ lỗi cho Dân chủ phải giải thích “vì sao chính phủ bị đóng cửa.”

Schumer phản bác, cho biết Dân chủ sẽ chỉ đồng ý mở cửa lại nếu Trump chấp thuận các điều khoản gia hạn trợ cấp bảo hiểm y tế và ngăn Tòa Bạch Ốc thu hồi ngân sách đã được Quốc hội phê chuẩn. Ông khẳng định: “Đây là cuộc khủng hoảng do Cộng hòa tạo ra. Người dân Mỹ sẽ gây sức ép dữ dội và trách nhiệm cuối cùng thuộc về họ.”

Một cuộc thăm dò của NPR/PBS/Marist công bố hôm thứ Ba cho thấy 38% cử tri cho rằng Cộng hòa sẽ chịu trách nhiệm nhiều hơn, so với 27% đổ lỗi cho Dân chủ. Tuy nhiên, Cộng hòa cũng có số liệu thuận lợi: khảo sát của New York Times/Siena cho thấy 65% cử tri cho rằng Dân chủ không nên để chính phủ đóng cửa ngay cả khi yêu sách của họ không được đáp ứng.

Thượng nghị sĩ John Kennedy (Cộng hòa, Louisiana) nhận định các đòi hỏi của Dân chủ “phi thực tế,” khiến tình hình bế tắc. Một số thượng nghị sĩ giấu tên cũng cho biết cả hai bên lãnh đạo đều không muốn nhượng bộ, trong khi con số nghị sĩ sẵn sàng băng qua lằn ranh đảng phái là “rất ít.”

Để tái mở cửa, bất kỳ đề xuất nào cũng cần 60 phiếu. Với 53 ghế trong tay, Cộng hòa cần ít nhất 8 phiếu từ Dân chủ, nhưng trở ngại là những gương mặt bảo thủ cứng rắn như Thượng nghị sĩ Rand Paul luôn phản đối dự luật chi tiêu tạm thời.

Nhiều nghị sĩ Dân chủ ôn hòa lo ngại việc đóng cửa kéo dài sẽ bị chính quyền Trump lợi dụng làm cái cớ sa thải hàng ngàn nhân viên liên bang và cắt giảm những chương trình không phù hợp với ưu tiên của tổng thống. Thượng nghị sĩ John Fetterman (Dân chủ, Pennsylvania), người đã bỏ phiếu ủng hộ dự luật của Hạ viện, cảnh báo việc này có thể tạo điều kiện để Giám đốc Văn phòng Ngân sách Russell Vought triển khai Project 2025, kế hoạch gây tranh cãi nhằm tái cấu trúc bộ máy chính phủ.

Tổng thống Trump càng làm gia tăng lo lắng khi tuyên bố có thể thực hiện “những hành động không thể đảo ngược” để gây tổn hại đến các ưu tiên của phe Dân chủ. Ông nói: “Chúng ta có thể làm những việc trong thời gian chính phủ đóng cửa mà họ không thể đảo ngược được, như cắt giảm hàng loạt nhân sự, chương trình và các khoản chi tiêu mà họ yêu thích.”

Nguồn The Hill