Home Blog Page 380

Người phụ nữ California được minh oan sau hai thập kỷ ngồi tù vì tội giết chồng

Jane Dorotik đã dành hai thập kỷ đấu tranh cho sự tự do của mình. Người mẹ và người vợ California này đã bị kết tội giết chồng mình là Bob vào năm 2001, nhưng luôn khẳng định mình vô tội.

Từ nhà tù, nơi bà thụ án 25 năm tù đến chung thân, Jane đã dành nhiều năm để đệ đơn yêu cầu xem xét lại bằng chứng.

NGƯỜI VỢ BƯỚC RA TỪ BÓNG TỐI
Mỗi đêm trong buồng giam, Jane Dorotik đều nhìn lên trần nhà tróc sơn, tự hỏi: “Có ai ngoài kia tin mình không?”
Câu trả lời luôn là im lặng.

Với thế giới ngoài kia, cô là kẻ giết chồng máu lạnh. Với chính mình, cô là nạn nhân của một nền tư pháp quá vội vã kết tội.

 Theo nhiều cách, điều đó thật là đau khổ”, Jane giải thích khi được hỏi về vụ án của mình. “Tôi cho rằng có nhiều lúc tôi đã nghĩ, “Làm sao để tiếp tục?”

Từ cái chết bất ngờ đến bản án oan nghiệt
Tháng 2 năm 2000, Bob Dorotik – chồng của Jane – được phát hiện chết bên đường trong một vụ án mạng rúng động vùng Valley Center, California. Dây thừng siết cổ. Đầu chấn thương. Không dấu hiệu cướp tài sản.

Ba ngày sau, cảnh sát gõ cửa nhà Jane.

“Bà bị bắt vì tội giết người cấp độ một.”

Jane sững sờ. Cô từng là y tá, là mẹ của ba đứa con, là người phụ nữ nuôi sống cả gia đình. Và giờ – một tù nhân.

Tại phiên tòa, Jane không được lên tiếng. Luật sư của cô – thay vì phản bác cáo buộc – lại hướng bồi thẩm đoàn sang một cái tên khác: Claire – con gái cô.

Cú sốc ấy khiến gia đình nổ tung. Và Jane – người không giết chồng – bị kết án tù chung thân.

“Làm sao có thể thế được? Làm sao có thể xảy ra được? Chắc chắn tôi sẽ thức dậy và đó là một giấc mơ.”

Jane đã trở thành nghi phạm chính trong vụ giết Bob. Các nhà chức trách tin rằng cô đã tấn công anh ta một cách dã man tại nhà của họ.

Bob dành phần lớn sự nghiệp của mình làm kỹ sư. Jane làm y tá, và sau đó là giám đốc điều hành trong ngành chăm sóc sức khỏe. Hai vợ chồng có với nhau ba người con là Alex, Claire và Nick.

Nhưng các nhà điều tra nghĩ rằng họ biết, tin rằng động cơ là tiền bạc và thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy rắc rối. Jane là trụ cột kinh tế chính, và họ biết được cặp đôi đã chia tay trong một năm vào năm 1997.

Trong tù, Jane không khóc than. Cô học cách sống trong cô độc, rồi bắt đầu học… luật.

Ban đầu là thư viện trại giam. Sau là giấy bút, rồi máy đánh chữ cũ kỹ.

Cô viết từng dòng đơn xin xem xét lại vụ án. Gửi đến gần 50 tổ chức pháp lý khắp nước Mỹ. Gửi, rồi bị từ chối. Gửi tiếp. Bị phớt lờ.

10 năm đầu, chỉ có giấy tờ và hi vọng mong manh. 15 năm sau, Jane vẫn chưa bỏ cuộc. Cô không có đội luật sư hùng hậu, không có báo chí bảo vệ, không có người nhà ủng hộ. Chỉ có niềm tin mình vô tội.

“Tôi chắc chắn không làm điều này. Tôi yêu chồng tôi.” Jane, khi đó 53 tuổi, và Bob, 55 tuổi, đã chia sẻ hơn một nửa cuộc đời bên nhau.

Năm 2015, Jane viết thư tay cho Loyola Project for the Innocent, một tổ chức hỗ trợ người bị kết án oan.

Vài tháng sau, cô nhận được lá thư hồi âm đầu tiên sau 15 năm:

“Chúng tôi muốn xem lại hồ sơ vụ án của bà.”

Cô không biết lúc ấy mình đã khóc bao lâu.

Loyola bắt đầu tái điều tra: Họ phát hiện DNA nam giới lạ trên dây thừng siết cổ Bob.

Một cuộc kiểm tra bằng chứng mới đã được thực hiện, bao gồm cả máu tìm thấy trong phòng ngủ của hai vợ chồng. Họ cho biết điều này cho thấy một số vết chưa bao giờ được kiểm tra và một số khác không phải là máu.

Họ chứng minh nhiều vết máu trong phòng ngủ không phải máu hoặc chưa từng xét nghiệm. Họ xác nhận không có DNA của Jane trên thi thể, quần áo, hay móng tay nạn nhân.

Thậm chí, bằng chứng buộc tội nặng nhất – ống tiêm có máu – có thể là kết quả nhiễm chéo trong thùng rác, không phải từ tay sát nhân.

Jane, sau 20 năm, cuối cùng có được một phiên điều trần để lật lại bản án.

Chuyện gì đã xảy ra

Đam mê của Jane là chăn nuôi và cưỡi ngựa, Bob lại là một người chạy bộ cuồng nhiệt.

Vào khoảng 1 giờ chiều ngày 13 tháng 2 năm 2000, Jane nói Bob đã rời đi để chạy bộ. Khi nhiều giờ trôi qua mà không có tin tức gì từ anh ấy, Jane nói cô bắt đầu lo lắng.

Jane kể rằng cô đã tìm kiếm Bob, lái xe lên xuống ngọn đồi nơi anh ấy thỉnh thoảng chạy qua. Đến 7:45 tối, nỗi lo lắng của Jane chuyển thành nỗi sợ hãi. Jane đã gọi điện báo Sở Cảnh sát

Trong khi cảnh sát James Blackmon và những người khác từ Sở Cảnh sát Quận San Diego tìm kiếm Bob, bạn bè và gia đình lo lắng đã tụ tập tại nhà Dorotik.

Con gái của Dorotik, Claire, lúc đó 24 tuổi, đã dành cả tuần để thăm dì và trở về nhà với Jane trong tâm trạng đau khổ.

Và rồi, vào rạng sáng ngày 14 tháng 2, cảnh sát trưởng Blackmon rẽ vào một lối đi riêng, cách nhà Dorotik vài dặm, và phát hiện một thi thể trên đường.

Bằng chứng áo phông Bob Dorotik
Chiếc áo phông mà Bob Dorotik mặc khi thi thể của anh được tìm thấy bên lề đường cách nhà của họ ở Valley Center, California, vài dặm. Anh đã bị đánh bằng dùi cui vào đầu và bị siết cổ.Sở Cảnh sát Quận San Diego

Dựa vào chiếc áo thun, chiếc quần dài đang mặc trên người và từ mô tả của Jane, cảnh sát biết ngay đó là Bob Dorotik.

Thanh tra Rick Empson của Sở cảnh sát quận San Diego đã được gọi đến hiện trường lúc hơn bảy giờ sáng.

Anh ta có máu trên mặt… có máu gần sau đầu anh ta, và có thể thấy có một sợi dây thừng quấn quanh cổ anh ta.

Bob Dorotik đã bị đánh đập và bóp cổ. Vụ án mất tích trước đây đã trở thành một cuộc điều tra giết người.

Không có bằng chứng nào về bất kỳ vụ tai nạn xe cộ nào.

Khi lực lượng thực thi pháp luật đã đến nhà Jane để điều tra về cái chết của Bob, cô đã để họ vào nhà.

Thám tử Empson chú ý đến một đoạn dây thừng treo trên hiên nhà – anh nghĩ rằng mình vừa nhìn thấy thứ gì đó tương tự trên người Bob Dorotik. Có vẻ như đó chính là loại dây thừng được tìm thấy quanh cổ anh ấy.

Và khi các điều tra viên đến phòng ngủ của Bob và Jane, họ phát hiện ra điều gì đó đáng lo ngại hơn. Họ tin rằng họ đang nhìn thấy vết máu bắn tung tóe. Thanh tra Rick Empson: ” Chúng tôi không còn nghi ngờ gì nữa rằng vụ tấn công này xảy ra trong phòng ngủ chính.”

Họ ghi lại những phát hiện của mình vào một sơ đồ, đồng thời chụp ảnh những thứ mà họ tin là máu trên nhiều đồ vật khác nhau trong phòng ngủ, và một vết máu lớn dường như ở mặt dưới nệm.

Jane nói Bob bị chảy máu mũi khi được hỏi về việc có một ít máu trên nệm.

Jane cho biết cũng có một lời giải thích hợp lý cho một số vết máu khác — họ có những con chó bị thương và chảy máu. “Con chó nhỏ này có một ổ áp xe trên má đang rỉ dịch và chúng tôi thấy những giọt máu nhỏ khi nó ngồi trên ghế dài. … “

Các thám tử cũng chú ý đến tấm thảm vì cảm thấy có máu trên thảm.

dorotik-phòng-ngủ.jpg
Các nhà điều tra nhanh chóng xác định Bob Dorotik không bị giết tại nơi tìm thấy thi thể, vì không có đủ máu ở đó. Khi họ khám xét nhà Dorotiks, họ tìm thấy những vết máu khắp phòng ngủ.Sở Cảnh sát Quận San Diego

Những vết máu mà các điều tra viên tìm thấy khắp phòng ngủ khiến Jane ngạc nhiên.

Jane đã không có có lời giải thích nào khác về việc máu bắn tung tóe trên trần nhà, trên cửa sổ, trên tường.

Thêm vào sự nghi ngờ của chính quyền là ống tiêm đẫm máu được tìm thấy trong thùng rác phòng tắm. Jane nói rằng cô đã dùng nó để cho ngựa của mình uống thuốc.

Jane nói “Tôi biết rằng tôi thường xuyên tiêm thuốc cho ngựa… nếu bạn nhìn vào tủ lạnh của tôi ngay lúc này, bạn sẽ thấy ống tiêm cho ngựa.”

Các nhà điều tra đưa ra giả thuyết rằng Jane đã đánh chồng mình bằng một vật gì đó trong phòng ngủ và siết cổ anh ta. Sau đó, cô ta mặc cho anh ta bộ đồ chạy bộ, đặt anh ta vào xe tải của họ và vứt anh ta bên lề đường nơi thi thể anh ta được tìm thấy.

Jane nói rằng vợ chồng họ đã có những thời điểm khó khăn. Nhưng điều đó không thay đổi được sự thật rằng họ yêu nhau. Và tình yêu đó, Jane nói, là lý do tại sao họ làm hòa. Họ đã quay lại sống với nhau như một cặp vợ chồng trong một năm rưỡi trước khi Bob bị giết.

Nhưng cơ quan thực thi pháp luật không hề lay chuyển, và ba ngày sau khi tìm thấy thi thể của Bob Dorotik, Jane đã bị bắt và bị buộc tội giết người cấp độ một.

Nhưng khi vụ án được đưa ra xét xử vào năm 2001, một năm sau vụ giết người, công tố viên Bonnie Howard–Regan đã mô tả cuộc hôn nhân của Dorotik là thực sự gặp trục trặc và nói với bồi thẩm đoàn rằng Jane không muốn trả tiền cấp dưỡng cho Bob trong vụ ly hôn.

Công tố viên nói rằng Bob Dorotik chưa bao giờ chạy bộ. Và ông ta chưa bao giờ rời khỏi nơi cư trú đó khi còn sống.

Theo tiểu bang, Bob thực sự đã bị giết vào đêm thứ Bảy, gần một ngày trước khi Jane báo cáo anh ta mất tích. Khám nghiệm tử thi do Tiến sĩ Christopher Swalwell thực hiện cho thấy thức ăn chưa tiêu hóa phù hợp với những gì Jane nói họ đã ăn tối hôm đó. Bob đã bị giết trong vòng vài giờ sau khi ăn.

Và anh ta không bị giết bên lề đường, công tố viên cho biết. Không có đủ máu ở đó. Thay vào đó, cô ấy nói rằng máu của Bob ở khắp phòng ngủ. Thám tử chính Rick Empson làm chứng rằng anh ta đã yêu cầu Jane giải thích điều đó.

Các nhà chức trách bác bỏ lời giải thích của Jane về vết máu trong nhà là việc Bob bị chảy máu cam. Giả thuyết của họ là Jane đã đánh Bob vào đầu trong phòng ngủ của họ bằng một vật thể khi anh ta đang nằm trên giường, mặc dù họ không bao giờ xác định hoặc tìm thấy bất kỳ vũ khí nào. Charles Merritt, một nhà tội phạm học và nhà phân tích mẫu vết máu của Phòng thí nghiệm tội phạm của Cảnh sát trưởng Quận San Diego, đã kể lại 20 địa điểm mà ông nhìn thấy vết máu.

Hội đồng xét xử cũng được cho xem bằng chứng về vết lốp xe được tìm thấy gần thi thể của Bob. Chuyên gia của tiểu bang Anthony DeMaria cho biết ông đã khớp ba loại lốp xe khác nhau trên xe tải của Dorotik

Bằng chứng của Bob Dorotik: ống tiêm đẫm máu
Một ống tiêm đẫm máu được tìm thấy trong thùng rác ở phòng tắm của Dorotik.Sở Cảnh sát Quận San Diego

Bằng chứng thuyết phục nhất liên kết Jane với vụ giết người, theo công tố viên, là ống tiêm được tìm thấy trong phòng tắm. Nó có dấu vết của thuốc an thần cho ngựa bên trong. Và mặc dù không có bằng chứng nào cho thấy Bob đã bị tiêm bất cứ thứ gì, nhưng nó có máu của Bob và dấu vân tay đẫm máu trên đó là của Jane Dorotik. Jane nói rằng cô giúp Bob lau sạch máu mũi khi đang định ném ống tiêm vào thùng rác, do đó có thể đã dính máu của Bob lúc đó.

Nhưng có lẽ những nhân chứng có sức thuyết phục nhất là hai người con trai của Dorotiks, Nick và Alex. Cả hai đều làm chứng chống lại mẹ mình.

Các luật sư của Jane là Kerry Steigerwalt và Cole Casey thừa nhận đây là một đòn giáng mạnh. Lời khai của họ đã gây tổn hại nhất đối với Jane. Vấn đề không phải là những gì họ nói. Vấn đề là họ đã có mặt ở đó để làm chứng cho bên công tố để chống lại mẹ họ.

Khi đến lúc bên bào chữa trình bày vụ án, Steigerwalt thực sự đồng ý với bên công tố về một điểm chính — rằng vụ giết người xảy ra trong phòng ngủ. Nhưng anh ta có một nghi phạm thay thế gây sốc: Claire Dorotik. Steigerwalt cho rằng Claire là một người nóng tính, dễ nổi nóng. Claire ghét cha mình.

Ông ta khẳng định Claire, một người đam mê cưỡi ngựa, ghét cha mình vì ông ta đe dọa sẽ bán những con vật mà cô yêu quý – và ám chỉ rằng cô có khả năng giết người.

Steigerwalt khẳng định Jane không có đủ khả năng về mặt thể chất để thực hiện vụ giết người, nhưng Claire thì có.

Các bồi thẩm đoàn không bao giờ nghe từ Claire, người đã làm chứng thứ năm , hoặc Jane, người đã chọn không làm chứng. Nhưng họ đã nghe từ một người phụ nữ nói rằng cô ấy nghĩ rằng cô ấy đã nhìn thấy Bob vào ngày anh ấy mất tích – ngồi giữa hai người đàn ông trong một chiếc xe bán tải màu đen không xa nơi tìm thấy thi thể anh ấy.

Trong lời kết luận của mình, Steigerwalt cáo buộc các nhà điều tra đã bỏ qua những nhân chứng như người phụ nữ đó và chỉ tập trung vào Jane.

Hội đồng xét xử mất bốn ngày để đưa ra phán quyết.

Jane Dorotik
Jane Dorotik phản ứng khi bản án có tội được tuyên tại tòa.Tin tức CBS

Vào thời điểm bị kết án giết chồng, bà 54 tuổi và bị kết án 25 năm tù chung thân.

Trong hồ sơ của mình, Jane cho biết bà muốn làm chứng tại phiên tòa nhưng đã để luật sư của bà quyết định. Và nếu bà làm chứng, bà có thể giải thích về dạ dày của Bob — nói rằng đôi khi ông ấy ăn đồ ăn thừa từ đêm hôm trước. Bà cũng mô tả lý thuyết nghi phạm thay thế của luật sư, chỉ ra con gái bà Claire là kẻ giết người, là vô lý.

Trong nhiều năm, trong các hồ sơ, Jane đã nêu ra các vấn đề với toàn bộ vụ án chống lại cô, lập luận rằng các nhà chức trách đã tập trung vào cô ngay từ đầu cuộc điều tra và không theo dõi các đầu mối điều tra khác. Nhưng động thái này đến động thái khác đều bị bác bỏ. Và liên quan đến các khiếu nại về luật sư không hiệu quả của Jane, thẩm phán đã bác bỏ tất cả, phán quyết rằng hiệu suất của luật sư của cô không thiếu sót và hành động của ông không ảnh hưởng đến kết quả của vụ án.

Jane nói “Có rất nhiều khoảnh khắc tôi nghi ngờ khi nào thì mọi chuyện sẽ thay đổi. Rất, rất nhiều khoảnh khắc.”

Tuy nhiên, Jane vẫn không bỏ cuộc. Cô tiếp tục tìm kiếm bằng chứng mới để minh oan cho mình, đặc biệt là khi xét nghiệm DNA trở nên tiên tiến hơn. Năm 2012, cô đã nộp đơn xin xét nghiệm DNA sợi dây thừng được tìm thấy quanh cổ Bob và các vật dụng khác, như mẩu móng tay của Bob, đã được lưu lại nhưng chưa bao giờ được xét nghiệm. Và vào năm 2015, đơn đã được chấp thuận.

phỏng vấn jane Dorotik trong tù
“Tôi chỉ không thể thấy rõ con đường dẫn đến cuộc sống trong tù. Tôi chỉ không thể thấy được điều đó”, Jane Dorotik nói với phóng viên chương trình “48 Hours” Erin Moriarty trong một cuộc phỏng vấn trong tù.Tin tức CBS

Vào thời điểm này, Jane cuối cùng cũng nhận được sự chú ý của một nhóm chuyên xử án oan, Dự án vì người vô tội của Trường Luật Loyola .

Jane nói “Tôi nhận được lá thư tuyệt vời này từ Loyola nói rằng, “Bạn đã liên hệ với chúng tôi và chúng tôi quan tâm đến trường hợp của bạn. … Và sau đó, Loyola đã tiếp quản. Đã hoàn thành xét nghiệm.”

Và những gì mà cuộc thử nghiệm đó tiết lộ, cũng như việc xem xét lại các bằng chứng khác, sẽ thay đổi tiến trình của vụ án.

Jane Dorotik đã dành nhiều năm sau song sắt để yêu cầu một cuộc điều tra mới về bằng chứng được sử dụng để kết tội bà về tội giết chồng Bob. Bây giờ, làm việc với một nhóm từ Dự án Loyola vì Người vô tội, tòa án đã cho phép họ tiến hành xét nghiệm DNA mới trên các vật phẩm như sợi dây thừng được tìm thấy quanh cổ Bob Dorotik, móng tay và quần áo của ông. Hồ sơ kháng cáo nêu rõ rằng DNA của nam giới nước ngoài đã được tìm thấy trên một số vật phẩm.

Kết quả là không có DNA của Jane ở đâu cả.

Bob Dorotik
Bob Dorotik. Ảnh gia đình

Nhưng trong khi Jane và nhóm của cô tin rằng kết quả chứng minh cô vô tội, thì tiểu bang lại đưa ra kết luận khác, nêu trong hồ sơ: “… nồng độ DNA thu được quá thấp để có thể đưa ra bất kỳ lời giải thích đáng tin cậy nào.”

Lents đồng ý rằng mức DNA thấp, nhưng ông tin rằng thế là đủ để loại Jane ra khỏi danh sách, và việc không tìm thấy DNA của Jane trên sợi dây, cũng như dưới móng tay của Bob hoặc trên quần áo của anh ta là rất đáng kể.

Nhóm phúc thẩm cũng đã xem xét bằng chứng máu trong phòng ngủ mà công tố viên nói với bồi thẩm đoàn đã được xét nghiệm đầy đủ và là của Bob.

Nhưng theo đơn kháng cáo, không phải mọi điểm trong phòng ngủ được cho là có máu đều được xét nghiệm. Thay vào đó, chỉ xét nghiệm các mẫu đại diện.

Có những trường hợp chỉ lấy một tăm bông với một mẫu đối chứng và nó đại diện cho, ừm, nhiều điểm khác nhau. Đó không phải là cách làm tốt… nó chỉ gây ra sự hiểu lầm.

Trên thực tế, nhóm phúc thẩm cho biết một số vết bẩn giống như máu trên các đồ vật bao gồm vỏ gối, tủ đầu giường, chụp đèn, hóa ra không phải là máu.

Và có những vết bẩn trên tấm trải giường, mà nhà tội phạm học Charles Merritt đã chỉ vào tại phiên tòa và mô tả là máu của Bob. Luật sư của Jane biết rằng những vết bẩn cụ thể đó chưa bao giờ được thử nghiệm, và do bảo quản không đúng cách, tấm trải giường không thể được thử nghiệm lại.

Việc xử lý bằng chứng trong suốt quá trình điều tra cũng được nêu ra khi kháng cáo.

dorotik-syringe-evidence.jpg
Những thứ trong thùng rác phòng tắm của Dorotik.Sở Cảnh sát Quận San Diego

Và còn có ống tiêm, có máu của Bob và dấu vân tay của Jane, được tìm thấy trong thùng rác trong phòng tắm — nhóm phúc thẩm và Lents cho rằng có thể giải thích được điều này.

Nathan cho rằng ” nếu bạn vứt ống tiêm đó vào thùng rác… Bob ném miếng khăn giấy Kleenex đẫm máu vào thùng rác đó, chúng có thể chạm nhau. Việc dính DNA từ vật này sang vật khác trong thùng rác không phải là điều bất ngờ.

Lents cảm thấy việc ống tiêm được tìm thấy trong thùng rác đã khiến anh ta không chú ý đến Jane.

Nathan nói ” Nếu bạn đang dọn dẹp sau một vụ giết người, bạn sẽ không bỏ lại ống tiêm đẫm máu trong thùng rác.”

Nhưng nhà nước vẫn giữ nguyên kết quả điều tra ban đầu, khẳng định phòng ngủ là hiện trường vụ giết người, tuyên bố rằng bằng chứng vẫn chỉ ra Jane Dorotik là kẻ giết người, và rằng “các lập luận của bên bào chữa phần lớn bắt nguồn từ suy đoán và tuyên bố sai sự thật”.

Tuy nhiên, nhóm phúc thẩm của Jane vẫn khẳng định phòng ngủ trông không giống hiện trường vụ án, đây cũng là điều mà Lents tin tưởng.

Không có bằng chứng nhất quán nào chỉ ra vụ đánh đập tàn bạo đã xảy ra trong phòng ngủ đó. … nếu Bob còn sống đến ngày nay và các điều tra viên vào phòng anh ấy, sẽ không ai nói rằng, ồ, trông giống như có người bị sát hại ở đây.

Khi các luật sư của cô xem xét bằng chứng, Jane Dorotik, vào năm 2020, đã được tạm thời và có điều kiện ra khỏi tù do lo ngại về sức khỏe COVID. Câu hỏi bây giờ là, liệu bằng chứng mới mà luật sư của cô tìm thấy có đủ để khiến cô được thả vĩnh viễn không?

Nỗ lực cuối cùng của JANE DOROTIK cho sự tự do

Khi công lý xin lỗi, nhưng không gột sạch được vết thương


Năm 2020, đại dịch COVID khiến Jane tạm thời được thả ra vì lý do sức khỏe. Nhưng rồi, cô nhận được tin chấn động:

Viện kiểm sát đồng ý: Bằng chứng ban đầu không còn đủ vững chắc. Họ đề nghị hủy bản án.

Jane ngồi trong tòa, bàn tay run lên khi nghe thẩm phán nói: “Bà Jane Dorotik, bà được tự do.”

Nhưng ba tháng sau, công tố quay lại – muốn xử lại vụ án. Jane lại phải vào vòng xoáy pháp lý.

Sau khi được tại ngoại, Jane bắt đầu chuẩn bị biện hộ cho mình bằng cách thuê luật sư Kerry Steigerwalt.

Cô ấy biết mình bị coi là kẻ giết người nhưng thực tế cô ấy không phải là kẻ giết người.

Và tại phiên tòa, luật sư của Jane sẽ đưa ra một nghi phạm bất ngờ, người mà ông cho là phải chịu trách nhiệm cho vụ giết người của Bob Dorotik.

Jane nói “Tôi biết mình vô tội, nhưng tôi không còn tin tưởng vào hệ thống pháp luật nữa. Tôi tin rằng tôi có thể bị kết án vì điều gì đó mà tôi không làm. Và điều đó rất đáng sợ.”

Trong khi Jane lo lắng về kết quả xét xử của mình, Claire Dorotik con gái cô lại tự tin hơn nhiều về cơ hội của mẹ mình.

Claire nói “Mẹ tôi không thể phạm tội này. Bà ấy không có động cơ và cũng không có cơ hội.”

Vào mùa hè năm 2020, Jane Dorotik và nhóm của cô hy vọng tòa án sẽ lật ngược phán quyết của bồi thẩm đoàn, biến việc cô được tạm thời thả khỏi tù thành sự tự do lâu dài.

Một phiên điều trần đã được lên lịch, nhưng sau đó đột nhiên tiểu bang yêu cầu tổ chức phiên điều trần trực tuyến ngoài kế hoạch.

Bên công tố đã thừa nhận những gì luật sư của Jane đã lập luận từ trước đến nay. Bằng chứng ADN hiện có vào năm 2020 có chất lượng và số lượng khác biệt nhiều so với bằng chứng được trình bày tại phiên tòa năm 2001. 

Kết quả xét nghiệm DNA mới – cũng như các vấn đề về cách Phòng xét nghiệm tội phạm của Cảnh sát trưởng xử lý bằng chứng – đã gây nghi ngờ về phán quyết. Nhưng điều xảy ra tiếp theo thậm chí còn bất ngờ hơn. Tiểu bang yêu cầu hủy bỏ bản án giết người của Jane … và thẩm phán đã đồng ý.

Nhưng thử thách của Jane vẫn chưa kết thúc. Ba tháng sau, trong một động thái gây sốc khác, văn phòng DA đã quyết định xét xử lại cô .

Dấu vết lốp xe Dorotik
Dấu vết lốp xe gần nơi phát hiện ra thi thể của Bob Dorotik.Sở Cảnh sát Quận San Diego

Các luật sư của Jane đã đặt câu hỏi về độ tin cậy của một số chuyên gia của Nhà nước, bao gồm Charles Merritt của Phòng thí nghiệm tội phạm của Cảnh sát trưởng. Cuối cùng, thẩm phán phán quyết rằng phiên tòa mới có thể tiếp tục, nhưng một số bằng chứng quan trọng được trình bày trong phiên tòa ban đầu của cô sẽ không được chấp nhận — bao gồm cả những vết lốp xe gần nơi tìm thấy thi thể của Bob có liên quan đến xe tải của Jane.

Jane Dorotik
Jane Dorotik phát biểu với các phóng viên sau khi bản án của cô bị hủy bỏ.Aleida Wahn

Cho đến tháng 5/2022, ngay trước giờ chọn bồi thẩm đoàn, công tố một lần nữa thay đổi lập trường:

“Chúng tôi không thể chứng minh tội trạng vượt qua nghi ngờ hợp lý. Tất cả cáo buộc sẽ được hủy bỏ.”

Thẩm phán: Cô Dorotik, cô được tự do. Chúc cô may mắn.

Lần này, Jane thực sự được trả lại tự do – mãi mãi.

Người sống sót và giấc mơ mang tên công lý


Jane bước ra khỏi tòa, không còn là phạm nhân, mà là chiến binh sống sót.

Nhưng cái giá phải trả quá đắt: hơn 20 năm tuổi trẻ sau song sắt. Một gia đình tan vỡ. Một đứa con trai qua đời. Một người con khác thì không được tha thứ

Dù vậy, Jane không quay lưng với thế giới. Cô chọn trở thành người truyền cảm hứng, hợp tác với các tổ chức pháp lý, hỗ trợ phụ nữ đang bị giam oan trên khắp nước Mỹ.

“Tôi đã mất 20 năm, nhưng nếu câu chuyện của tôi cứu được một ai đó khỏi bản án oan… thì nó vẫn đáng.”

Vẫn còn một câu hỏi: Ai thực sự giết Bob Dorotik?
Bob đã chết. Jane được minh oan. Nhưng sát nhân thì sao? Không ai biết. Không ai truy cứu.

Nhưng Jane – người từng bị giam cầm oan 25 năm – vẫn chọn nhìn về phía trước.

Sau phiên điều trần, luật sư của Jane đã nói về cuộc chiến kéo dài hàng thập kỷ của bà.

Jane Dorotik đang nỗ lực xây dựng lại cuộc sống sau gần hai thập kỷ ngồi tù.

Jane cũng hy vọng rằng cô có thể tạo ra sự khác biệt trong cuộc sống của những người khác khi cô làm việc với các nhóm vận động giúp đỡ những phụ nữ bị giam giữ.

Ny (Tổng hợp từ CBS News)

Cô dâu Pháp bị những kẻ bịt mặt tấn công tiệc cưới bắn chết

Các công tố viên cho biết hôm Chủ Nhật một cô dâu 27 tuổi đã thiệt mạng khi những tay súng tấn công vào tiệc cưới ở một ngôi làng ở đông nam nước Pháp. Một trong những kẻ tấn công cũng đã tử vong trong vụ tấn công.

Ba người khác, bao gồm một trẻ em, đã bị thương trong vụ tấn công khiến ngôi làng nhỏ bé xinh đẹp Goult rơi vào cảnh bàng hoàng.

Theo một nguồn tin thân cận với cuộc điều tra, vụ bạo lực này có thể liên quan đến việc thanh toán bằng ma túy.

Nguồn tin cho biết, vào khoảng 4:30 sáng, cặp vợ chồng mới cưới đang rời khỏi bữa tiệc thì bị những kẻ tấn công đeo mặt nạ tấn công và nổ súng. Cô dâu đã bị bắn chết trong cuộc nổ súng.

kẻ tấn công đã bị xe của cô dâu chú rể cán qua, một trong những kẻ tấn công đã tử vòng, công tố viên Florence Galtier của Avignon cho biết mà không cung cấp thêm thông tin chi tiết.

Ba người bị thương. Trong số đó, chú rể 25 tuổi và một cậu bé 13 tuổi ngồi trong xe của cưới đã bị thương nghiêm trọng. Các viên chức không nói liệu đứa trẻ có phải là họ hàng với hai vợ chồng này hay không, nhưng một nguồn tin thân cận  nói rằng cậu bé 13 tuổi là con trai của cô dâu chú rể.

Theo công tố viên, những kẻ tấn công đến bằng xe hơi, mang theo nhiều vũ khí. Chúng bỏ chạy bộ sau vụ tấn công.

Văn phòng công tố Avignon đã mở cuộc điều tra về “vụ giết người và cố ý giết người do một băng đảng có tổ chức thực hiện”,  tờ Le Figaro đưa tin .

Hai người đã bị bắt giữ, một nguồn tin cho biết hôm thứ Hai. Hai tên này đã bị bắt sau khi chính quyền huy động hàng chục cảnh sát và một chiếc trực thăng để truy đuổi những tay súng. Không có thông tin nào về hai người này được công bố vào thời điểm hiện tại.

PHÁP-TỘI PHẠM-CẢNH SÁT
Một người đi bộ đang đi trên phố của thị trấn nơi xảy ra vụ nổ súng chết người trong tiệc cưới ở Goult, thuộc tỉnh Vaucluse, miền Nam nước Pháp, vào ngày 22 tháng 6 năm 2025. GABRIEL BOUYS/AFP qua Getty Images

Theo cảnh sát, tổng cộng có 28 người có mặt tại hội trường làng vào thời điểm xảy ra vụ tấn công.

Một số xe cảnh sát đã chặn đường vào hiện trường vụ thảm kịch vào sáng Chủ Nhật.

“Tôi tức giận. Tôi vô cùng phẫn nộ”, Thị trưởng Goult Didier Perello nói với các phóng viên.

Perello không loại trừ khả năng giải quyết tỷ số.

“Tôi không loại trừ bất cứ điều gì. Hoàn toàn không có gì cả”, ông nói. “Chúng tôi ở gần các thị trấn, tôi sẽ không nêu tên, nơi mà thật không may, chúng tôi đã từng chứng kiến ​​những điều như thế này trước đây”.

Hàng chục cảnh sát và một máy bay trực thăng đã được huy động để truy tìm những tay súng.

Theo thị trưởng, vợ cồng này đã đặt phòng tại hội trường làng vào tháng 3.

“Hội trường làng thường được người ngoài làng thuê để tổ chức đám cưới”, ông nói thêm.

Guillaume Molinas, chủ một nhà hàng 50 tuổi, cho biết ông lo ngại thảm kịch này sẽ “làm mất uy tín của ngôi làng”.

“Sự cố lớn cuối cùng xảy ra ở ngôi làng này đã diễn ra cách đây 125 năm”, ông nói.

Tính đến năm 2022, Goult có  dân số  chỉ hơn 1.000 người. Ngôi làng nằm ở phía đông nam nước Pháp, cách Marseille khoảng 50 dặm về phía bắc, một thành phố cảng đã bị rung chuyển bởi  các vụ giết người liên quan đến ma túy  trong những năm gần đây.

Chính phủ Pháp gần đây đã cam kết tăng cường cuộc chiến chống ma túy và tội phạm liên quan đến ma túy.

Ny (Theo CBS News)

Thẩm phán dự kiến trả tự do cho Kilmar Abrego Garcia trước phiên tòa, nhưng ICE nhiều khả năng sẽ bắt giữ lại

(AP) — Một thẩm phán liên bang tại Tennessee có kế hoạch ra lệnh trả tự do cho Kilmar Abrego Garcia, người từng bị trục xuất nhầm sang El Salvador – vụ việc đã trở thành một điểm nóng trong chiến dịch đàn áp nhập cư của Tổng thống Donald Trump – trong lúc ông chờ xét xử tại tòa án liên bang với cáo buộc buôn người.

Tuy nhiên, Abrego Garcia nhiều khả năng sẽ không được tự do vì Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) có thể sẽ giam giữ lại ông và tìm cách trục xuất ông một lần nữa.

Trong phán quyết đưa ra hôm Chủ nhật, Thẩm phán Barbara Holmes đã bác bỏ đề nghị của chính phủ Mỹ yêu cầu tiếp tục giam giữ Abrego Garcia trước phiên tòa. Bà đã lên lịch một phiên điều trần vào thứ Tư tới để thảo luận về các điều kiện trả tự do.

Phía chính phủ đã nộp đơn kháng cáo phán quyết của thẩm phán, đồng thời yêu cầu tạm hoãn thi hành lệnh trả tự do sắp được ban hành.

Bị cáo buộc buôn người – nhưng luật sư nói để hợp thức hóa trục xuất nhầm
Ngày 13 tháng 6, Abrego Garcia phủ nhận cáo buộc buôn người. Luật sư của ông cho rằng những cáo buộc này chỉ là cách để chính quyền hợp thức hóa việc trục xuất nhầm ông hồi tháng Ba đến một nhà tù khét tiếng ở El Salvador. Đây là lần đầu tiên Abrego Garcia có cơ hội xuất hiện trước tòa án Hoa Kỳ để đối mặt với các cáo buộc từ chính quyền Trump.

Các cáo buộc buôn người bắt nguồn từ một vụ vi phạm tốc độ giao thông năm 2022 tại Tennessee, khi ông Garcia đang lái một xe chở theo chín người khác. Dù cảnh sát nghi ngờ ông đang buôn người, họ chỉ đưa ra cảnh cáo và cho ông đi tiếp.

Cáo trạng liên bang sau đó cáo buộc Abrego Garcia đã đưa hàng trăm người nhập cư trái phép – bao gồm cả trẻ em và thành viên băng đảng MS-13 – vào Hoa Kỳ. Cuộc điều tra được khởi động vài tuần sau khi Tối cao Pháp viện ra lệnh buộc chính quyền phải đưa ông từ El Salvador trở lại Mỹ, do áp lực công luận gia tăng.

Thẩm phán: ICE sẽ bắt lại, nhưng chính phủ không chứng minh được ông nguy hiểm
Thẩm phán Holmes thừa nhận rằng việc quyết định trả tự do cho Abrego Garcia “chỉ mang tính lý thuyết”, vì ICE nhiều khả năng sẽ lập tức bắt lại ông. Tuy nhiên, bà viết rằng chính phủ không chứng minh được ông là mối đe dọa cho cộng đồng, cũng như không chứng minh được ông có thể bỏ trốn hoặc gây cản trở tiến trình tố tụng.

“Tòa án không thấy có bằng chứng rõ ràng nào cho thấy việc trả tự do cho ông Abrego sẽ gây nguy hiểm nghiêm trọng đến cộng đồng,” – bà viết.

ICE có thể trục xuất sang nước thứ ba, nhưng phải có điều kiện
Biện lý liên bang Rob McGuire, đại diện Bộ Tư pháp Mỹ tại Tennessee, lập luận trong phiên điều trần hôm 13/6 rằng khả năng ICE sẽ tìm cách trục xuất ông Abrego Garcia là một lý do để tiếp tục giam giữ ông.

Thẩm phán Holmes gợi ý rằng Bộ Tư pháp và Bộ An ninh Nội địa nên thống nhất ưu tiên: xét xử ông Abrego tại tòa hình sự hay trục xuất ông. Hiện chưa có ngày xét xử chính thức.

Luật sư công Will Allensworth – đại diện pháp lý của Abrego – cho biết ông không thể bị trục xuất về El Salvador, theo phán quyết của thẩm phán di trú năm 2019, vì đối mặt với nguy cơ bạo lực nghiêm trọng từ các băng đảng ở đó.

Chính phủ Mỹ có thể trục xuất ông sang nước thứ ba, nhưng phải chứng minh rằng nước đó sẵn sàng tiếp nhận ông và sẽ không trục xuất ông trở lại El Salvador.

Bị cáo buộc bạo hành và buôn lậu – dù chưa bị khởi tố
Trong phiên điều trần, ông McGuire cho biết các nhân chứng cho rằng Abrego Garcia có liên quan đến buôn bán ma túy, vũ khí và lạm dụng phụ nữ mà ông vận chuyển. Dù ông chưa bị khởi tố về những hành vi đó, công tố viên cho rằng chúng cho thấy ông là người nguy hiểm và cần bị giam giữ trước phiên tòa.

Luật sư: Trục xuất không cần kết án hình sự
Theo giáo sư luật César Cuauhtémoc García Hernández (Đại học Bang Ohio), đa số người bị ICE bắt vì vi phạm hình sự thường bị trục xuất, chứ không được đưa ra xét xử tại Mỹ.

“Chính phủ không cần bản án hình sự để trục xuất Abrego Garcia, vì ông đã nhập cư bất hợp pháp vào Mỹ.”

Dù sao, bất kỳ phán quyết nào từ thẩm phán di trú cũng có thể bị kháng cáo lên Hội đồng Phúc thẩm Di trú, và từ đó có thể tiếp tục kháng cáo lên tòa án liên bang – theo García Hernández.

Phong trào MAGA chia rẽ trước quyết định ném bom Iran của Trump


(CNN) – Tổng thống Donald Trump đang đối mặt với sự chia rẽ trong chính phong trào MAGA của mình – bao gồm các phương tiện truyền thông bảo thủ và những người có ảnh hưởng – sau quyết định ném bom các cơ sở hạt nhân của Iran. Trước đó, nhiều người trong số họ từng bày tỏ nghi ngờ về việc Mỹ can dự thêm vào một cuộc xung đột tại Trung Đông.

Nhiều nhân vật nổi bật trong phong trào đã nhanh chóng ủng hộ Trump, nhưng một số khác chỉ trích gay gắt, yêu cầu giải thích rõ ràng hơn so với bài phát biểu ngắn ngủi tối thứ Bảy của ông, và cảnh báo nguy cơ sa lầy vào một cuộc chiến kéo dài.

Thông điệp ‘America First’ của Trump lâm vào thế khó
Trước vụ đánh bom hôm thứ Bảy, triển vọng Mỹ tham gia một cuộc xung đột Trung Đông khác đã làm dấy lên rạn nứt trong Đảng Cộng hòa. Bản thân Trump từng chỉ trích các cuộc chiến Trung Đông khi tranh cử tổng thống, và phong trào MAGA (Make America Great Again – Làm nước Mỹ vĩ đại trở lại) tập hợp nhiều tiếng nói chủ trương biệt lập, phản đối can thiệp quân sự, phù hợp với tầm nhìn “Nước Mỹ Trước Tiên” của ông.

Những tiếng nói này đã mâu thuẫn gay gắt với các chính khách “diều hâu” của Đảng Cộng hòa, những người ủng hộ Mỹ đóng vai trò mạnh mẽ để hỗ trợ Israel ngăn chặn chương trình hạt nhân của Iran.

Tuy nhiên, sau tuyên bố của Trump tối thứ Bảy, một số tiếng nói nổi bật trong phong trào MAGA đã lên tiếng ủng hộ.

Một số ủng hộ mạnh mẽ hành động của Trump
Charlie Kirk, nhà hoạt động bảo thủ thân Trump và người sáng lập Turning Point USA, nói:

“Iran không để Tổng thống Trump lựa chọn nào khác.
Trong suốt một thập kỷ, ông ấy đã cương quyết khẳng định Iran sẽ không bao giờ sở hữu vũ khí hạt nhân.
Iran đã từ chối con đường ngoại giao để theo đuổi bom nguyên tử. Đây là một cuộc tấn công chính xác, được thực hiện hoàn hảo,” – Kirk viết trên X (Twitter cũ).
“Tổng thống Trump hành động một cách thận trọng và dứt khoát.”

Cựu Dân biểu Matt Gaetz (Florida), người từng được Trump đề cử cho vị trí Bộ trưởng Tư pháp, so sánh vụ đánh bom Iran với vụ tiêu diệt Qasem Soleimani năm 2020 – cũng từng bị dự đoán sẽ gây ra xung đột lớn nhưng thực tế thì không.

“Tổng thống Trump muốn điều này giống như vụ Soleimani – một đòn duy nhất, không có chiến tranh lật đổ chế độ. Trump là người mang lại hòa bình!” – ông viết trên X.

Tuy nhiên, ngày Chủ nhật, Gaetz tỏ ra hoài nghi hơn:

“Cần nhớ rằng: mọi cuộc chiến thay đổi chế độ đều rất được ủng hộ lúc đầu. Nhưng lịch sử cho thấy kết cục thường rất tệ,” ông viết, và châm biếm thêm:
“Lúc nào cũng sẽ có một ngọn núi khác ở Iran để các neocon (phe tân bảo thủ) ném bom.”

Những tiếng nói phản đối trong nội bộ MAGA
Dân biểu Marjorie Taylor Greene (Georgia), một đồng minh thân cận của Trump, viết trên X:

“Đã không có bom rơi xuống Israel nếu Netanyahu không ném bom Iran trước.
Israel là một quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân. Đây không phải là cuộc chiến của chúng ta. Hòa bình mới là câu trả lời.”

Dư luận chưa ngã ngũ
Hiện còn quá sớm để biết công chúng Mỹ, đặc biệt là những người ủng hộ MAGA, sẽ phản ứng thế nào với quyết định này.

Trước cuộc tấn công, Washington Post đã phối hợp SSRS thực hiện khảo sát trong một ngày:

45% phản đối không kích Iran

25% ủng hộ

30% chưa chắc chắn

Đảng Cộng hòa có xu hướng coi chương trình hạt nhân Iran là mối đe dọa nghiêm trọng hơn và ủng hộ không kích nhiều hơn so với Đảng Dân chủ.

Steve Bannon: Trump cần giải thích rõ hơn
Steve Bannon, cựu chiến lược gia trưởng của Trump, nay là người dẫn podcast ủng hộ Trump, nói rằng:

“Tổng thống cần giải thích sâu hơn cho người ủng hộ – đặc biệt là lý do tại sao Mỹ lại có vẻ như đang ‘làm phần việc nặng’ thay cho Israel.”

Ông cũng bày tỏ lo ngại về việc Mỹ có thể bị cuốn vào một cuộc chiến không hồi kết nếu Iran trả đũa.

“Đây là cách chúng ta lơ là chuyện thành phố trú ẩn.
Đây là cách chúng ta bỏ qua Dự luật Vĩ đại Tuyệt đẹp (OBBB) – thứ lẽ ra nên tập trung,” Bannon nói.
“Không phải là hành động sai – đôi khi phải ra tay, và tôi nghĩ Trump đã đi đến kết luận đó.”

Các tiếng nói MAGA khác:
Jack Posobiec, bình luận viên ủng hộ Trump:

“Tổng thống Trump từ đầu đến cuối đã khẳng định ông phản đối chiến tranh lật đổ chế độ ở Iran.
Việc này chỉ nhằm vào chương trình hạt nhân, đúng như ông đã hứa từ ngày đầu tiên.”

Laura Loomer, nhà hoạt động thân Trump, ca ngợi quyết định tấn công Iran là hành động:

“vừa cứu cả thế giới khỏi một thảm họa hạt nhân.”

Tuy nhiên, cô cũng chỉ ra sự im lặng bất thường của một số nhân vật trong MAGA từng phản đối can thiệp quân sự:

“Có ai kiểm tra sức khỏe tinh thần giúp Tucker Carlson, Dave Smith, Candace Owens và nhóm ‘MAHA’ không vậy?”

(Cô ám chỉ phong trào “Make America Healthy Again” – những người ủng hộ Trump và RFK Jr.)

Candace Owens chỉ trích mạnh mẽ
Candace Owens, người từng tuyên bố “MAGA là lời tuyên chiến với phe tân bảo thủ”, là một trong những người chỉ trích Trump gay gắt nhất hôm thứ Bảy.

Cô nhắc lại khoản quyên góp 100 triệu USD từ Miriam Adelson (tỷ phú thân Israel) cho siêu PAC ủng hộ Trump trong bầu cử 2024.

“Nếu chúng ta kêu gọi quyên góp GoFundMe được 100 triệu, có lẽ ông ấy đã giữ lời hứa. Nhưng giờ thì không bao giờ biết nữa.”

Cô cũng gọi bài đăng của Trump trên Truth Social về vụ đánh bom là:

“hoàn toàn mất trí”.

Trump: Đảng Cộng hòa đoàn kết hơn bao giờ hết
Về phần mình, ông Trump tuyên bố:

“Đảng Cộng hòa đang đoàn kết mạnh mẽ, có lẽ chưa từng thấy trước đây.
Giờ hãy thông qua Dự luật Vĩ đại, Tuyệt đẹp. Nước Mỹ đang tuyệt vời. MAGA!” – ông viết trên Truth Social hôm Chủ nhật.

MỸ ĐÁNH LỪA ĐƯA 7 CHIẾC B-2 THẢ 14 BOM XUYÊN PHÁ 3 CƠ SỞ HẠT NHÂN IRAN

CALITODAY (22/6/2025): Trước bình minh thứ Bảy 21/6 theo giờ Mỹ, những người theo dõi máy bay qua các ứng dụng đã phát hiện 6 chiếc máy bay ném bom tàng hình B-2 xuất phát từ căn cứ Whiteman ở Missouri bay đến đảo Guam giữa Thái Bình Dương, làm dấy lên suy đoán rằng chúng đang hướng đến đảo Guam để chuẩn bị tấn công Iran.

Trong lúc các chuyên gia tranh luận tại sao B-2 lại bay về phía Guam chứ không phải Diego Garcia — một căn cứ của Mỹ và Anh ở Ấn Độ Dương gần Iran hơn — thì Mỹ thực ra đã đang tiến hành một cuộc tấn công tuyệt mật vào Iran.

Rạng sáng thứ Bảy theo giờ miền Đông, bảy (07) chiếc máy bay B-2 khác cất cánh từ căn cứ Whiteman ở Missouri nhưng tàng hình bay về phía Đông mà không có Radar nào theo dõi được!

Khoảng 18 tiếng đồng hồ sau đó, bảy chiếc B-2 này đã thả 14 quả bom xuyên phá boong-ke GBU-57 nặng 30.000 pound (13.6 tấn) xuống ba cơ sở hạt nhân của Iran gồm Fordow, Natanz và Isfahan.

7 máy bay tàng hình B-2 đã trút Bom xuyên phá xuống 3 cơ sở hạt nhân của Iran vào lúc 12:30AM rạng sáng Chủ Nhật 22/6 theo giờ địa phương ở Iran.

Sau các cuộc tấn công vào Fordow, Natanz và Isfahan, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth cho biết Chiến dịch Midnight Hammer (Búa tạ nửa đêm) được triển khai với bảo mật chặt chẽ và đánh lạc hướng tinh vi.

“Quy mô và mức độ của những gì đã diễn ra… sẽ khiến hầu hết người Mỹ phải sững sờ nếu họ được xem trực tiếp,” ông Hegseth nói. “Tehran hiện đang đối mặt với thực tế rằng các máy bay từ giữa nước Mỹ… đã bay hoàn toàn không bị phát hiện qua ba trong số các địa điểm nhạy cảm nhất và chúng tôi đã phá hủy năng lực hạt nhân của họ.”

Đứng cạnh Hegseth là Tướng Dan “Razin” Caine, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, người xác nhận rằng nhóm B-2 bay về phía đảo Guam ở Thái Bình Dương chỉ là “mồi nhử” nhằm bảo đảm yếu tố “bất ngờ chiến thuật.”

Tướng Caine nói rằng nỗ lực đánh lừa này chỉ được biết đến bởi một số rất ít người lập kế hoạch và lãnh đạo then chốt ở Washington và tại Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM).

Tướng Mark Kimmitt, cựu phó giám đốc chiến lược của CENTCOM, cho biết mức độ bảo mật lần này “ấn tượng chưa từng thấy” trong suốt sự nghiệp quân sự và chính phủ của ông.

Doug Birkey, người đứng đầu Viện Nghiên cứu Hàng không Vũ trụ Mitchell, cho biết chiến thuật “giấu và hiện” đã được áp dụng: một số máy bay cố tình để bị phát hiện còn các máy bay khác giữ chế độ tàng hình hoàn toàn.

Tướng Caine cho biết cuộc tấn công bắt đầu lúc 12:30 sáng Chủ Nhật theo giờ Iran, khi một tàu ngầm Mỹ phóng hơn 24 tên lửa hành trình Tomahawk vào Isfahan, trùng với thời điểm B-2 bắt đầu vào không phận Iran. B-2 đánh trúng mục tiêu từ 2:10 AM đến 2:35AM  sáng Chủ Nhật 22/6 giờ Iran. Các tên lửa Tomahawk tới Isfahan ngay sau đó — tất cả được tính toán chính xác để giữ yếu tố bất ngờ.

Toàn bộ “gói tấn công” — gồm máy bay B-2 ném bom xuyên phá, máy bay tiếp nhiên liệu và tiêm kích hộ tống — đã vào và rời không phận Iran mà không gặp hỏa lực nào cả.

Đô đốc James Stavridis, cựu Tư lệnh tối cao đồng minh NATO tại châu Âu, nhận định:

“Đây là một chiến dịch được dàn dựng kỹ lưỡng với lừa dối chiến thuật đáng kể, đặc biệt là việc điều nhóm 6 chiếc máy bay tàng hình B-2 nghi binh tới đảo Guam. Truyền thông chú ý đến động thái ở Guam, tôi đoán điều đó khiến Iran nghĩ rằng họ còn vài ngày nữa.”

Tướng Joseph Votel, người từng chỉ huy CENTCOM hai năm đầu nhiệm kỳ Trump đầu tiên, cho rằng việc xuất phát từ Missouri tăng thêm tính bí mật:

“Triển khai trực tiếp từ Mỹ là cách rất thông minh để giảm thiểu khả năng bị phát hiện.”

Kimmitt nhận xét rằng việc điều máy bay đến Guam là “cú nghi binh ngoạn mục”, nhưng yếu tố lừa dối chiến lược chính là hành động của Trump trước đó:

“Đòn lừa cuối cùng chính là Trump tuyên bố cho Iran hai tuần đàm phán, nhưng lại tấn công chỉ sau ba ngày – một kiểu ‘con ngựa thành Troy’ kinh điển.”

Dù Trump tuyên bố hôm thứ Năm rằng Iran có “tối đa hai tuần” để đàm phán, ba cơ sở hạt nhân Iran đã bị tấn công chỉ hai ngày sau đó.

Tuy nhiên, có dấu hiệu cho thấy Trump đã ra quyết định từ trước. Ba nguồn tin cho biết tại hội nghị G7 ở Canada cuối tuần trước, Trump đã cho các lãnh đạo khác thấy rõ ý định tấn công Iran. Một người cho biết Trump nói rằng biện pháp giảm leo thang không hiệu quả và sẽ không hiệu quả, và nếu có tấn công thì cũng chỉ là “một đợt duy nhất”.

Tuy nhiên, Thủ tướng Anh Keir Starmer sau hội nghị G7 lại nói rằng Trump “không hề thể hiện gì cho thấy ông sắp can dự vào cuộc xung đột.”

Khi Anh, Pháp, Đức và EU gặp Iran vào thứ Sáu 20/6 tại Geneve, Ngoại trưởng Anh David Lammy không hề biết về cuộc tấn công sắp diễn ra. Tuy vậy, ông cố thuyết phục phái đoàn Iran không thể tiếp tục trì hoãn đàm phán với Mỹ. Một người cho biết Lammy đã nhấn mạnh cụm từ “trong vòng” hai tuần mà Trump đã dùng.

Một số người cho rằng Trump bị thuyết phục rằng rủi ro đã giảm đáng kể sau khi Israel làm suy yếu hệ thống phòng không của Iran trong các cuộc tấn công những ngày trước đó.

Kori Schake, Giám đốc chính sách quốc phòng tại Viện Doanh nghiệp Mỹ (AEI), nói:

“Màn đánh lừa tinh vi của chính quyền Mỹ đã tạo bất ngờ và giảm rủi ro cho chiến dịch, nhưng do Israel đã kiểm soát không phận và làm tê liệt bộ chỉ huy quân sự của Iran thì mức giảm rủi ro này không lớn.”

Tại buổi họp báo, Caine nói Mỹ đã “tận dụng công tác chuẩn bị của Israel trong 10 ngày qua về tiếp cận và phương thức hành động.”

Birkey cho rằng các tiêm kích F-35 mà Israel sử dụng đóng vai trò cực lớn:

“F-35 là những chiếc máy hút thông tin khổng lồ về hệ thống phòng không của Iran.”

Để nhấn mạnh mức độ bí mật, Hegseth nói Quốc hội Mỹ chỉ được thông báo sau cuộc tấn công. Tuy nhiên, người phát ngôn của Chủ tịch Hạ viện Mike Johnson cho biết ông đã được báo trước.

Phần lớn đồng minh không hề được cảnh báo. Ngay cả Anh — đồng minh thân cận nhất — cũng chỉ được thông báo vài giờ trước, theo các nguồn tin.

Mỹ có phối hợp với Israel. Nội các an ninh của Israel cũng đã theo dõi cuộc tấn công trực tiếp theo thời gian thực.

Mỹ và Israel trước đó đã thực hiện chiến dịch nghi binh chung trước khi Israel tấn công Iran ngày 13 tháng 6. Các thông tin rò rỉ cho truyền thông Israel cho thấy Netanyahu và Trump có cuộc điện đàm căng thẳng, với Trump dường như thúc đẩy một giải pháp ngoại giao – một chiêu đánh lừa Tehran.

Trump nói các cơ sở hạt nhân của Iran đã bị “xóa sổ”.

Tổng thống Donald Trump và Bộ trưởng Quốc phòng của ông tuyên bố rằng các máy bay chiến đấu của Mỹ đã “xóa sổ hoàn toàn” ba tổ hợp hạt nhân chính của Iran tại Fordow, Natanz và Isfahan bằng bom xuyên boong-ke, có khả năng phá hủy mục tiêu nằm sâu dưới lòng đất.

Mặc dù điều đó có thể đúng, nhưng cho đến nay chưa có bất kỳ đánh giá độc lập nào xác nhận tuyên bố đó từ các cơ quan giám sát hạt nhân, các quan chức quốc tế hay những người có thông tin trực tiếp từ hiện trường. Một số quan chức Mỹ khác cũng không sử dụng những lời lẽ quyết đoán như vậy.

“Việc đánh giá thiệt hại cuối cùng sẽ mất một khoảng thời gian, nhưng đánh giá ban đầu cho thấy cả ba cơ sở đều chịu thiệt hại và tàn phá cực kỳ nghiêm trọng,” Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Dan Caine cho biết vào ngày hôm nay Chủ Nhật 22/6 sau cuộc không kích.

IAEA cần chiến sự chấm dứt mới có thể tiếp tục các cuộc thanh tra.

Tổ chức IAEA thuộc Liên Hợp Quốc cho biết sẽ tổ chức một cuộc họp khẩn cấp vào ngày 23 tháng 6 về vấn đề hạt nhân Iran.

Trump tuyên bố các cơ sở hạt nhân của Iran đã bị tiêu diệt.

Hiện chưa rõ Trump dựa vào bằng chứng hay thông tin tình báo nào để tuyên bố rằng năng lực làm giàu uranium của Iran đã bị phá hủy. Trước đó, ông cũng hai lần bác bỏ đánh giá của cộng đồng tình báo rằng Iran chưa gần việc chế tạo vũ khí hạt nhân.

“Tối nay, tôi có thể báo cáo với thế giới rằng các cuộc tấn công là một thành công quân sự rực rỡ,” Trump nói trong bài phát biểu sau cuộc oanh kích của máy bay tàng hình B-2. “Các cơ sở làm giàu hạt nhân chủ chốt của Iran đã bị xóa sổ hoàn toàn.”

Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth trong cuộc họp báo sáng hôm nay Chủ Nhật 22/6 cũng lặp lại quan điểm tương tự, nói rằng nhờ sự lãnh đạo của Trump, “tham vọng hạt nhân của Iran đã bị tiêu diệt.”

Tuy nhiên, ông Hegseth cũng thừa nhận việc đánh giá thiệt hại vẫn đang tiếp diễn, và cho biết đó chỉ là “đánh giá ban đầu” từ Ngũ Giác Đài rằng các vũ khí chính xác đã đạt được mục tiêu đề ra.

“Đặc biệt là ở Fordow – mục tiêu chính trong chiến dịch. Chúng tôi tin rằng đã phá hủy được năng lực tại đó,” Hegseth nói với phóng viên.

Ông Caine thì thận trọng hơn. “Còn quá sớm để tôi đưa ra nhận định về việc Iran còn lại những khả năng gì,” ông nói khi được hỏi về khả năng hạt nhân còn lại của Iran.

Iran bị ảnh hưởng nặng nề đến mức nào?

Cựu Phó trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng phụ trách Trung Đông dưới thời Trump, Simone Ledeen, gọi phát biểu của Caine là “hợp lý”.

Cô cho rằng việc chương trình hạt nhân của Iran bị trì hoãn 10 năm, hàng chục năm hay bị phá hủy hoàn toàn vẫn cần phải được xác định thông qua đánh giá thiệt hại hệ thống.

“Tuy nhiên, dựa trên loại bom đã được sử dụng và mục tiêu nhắm đến, tôi không nghĩ là quá đáng khi Trump và Bộ trưởng Quốc phòng nói các cơ sở đã bị phá hủy,” Ledeen nói thêm.

Các nhà lập pháp Đảng Dân chủ trong các ủy ban giám sát quân đội, tình báo và chính sách đối ngoại đang yêu cầu được báo cáo mật để tự đưa ra kết luận.

“Còn rất nhiều điều chúng tôi chưa biết và cần có một đánh giá thiệt hại chính xác và thực tế,” Thượng nghị sĩ Jack Reed, thành viên cao cấp của Ủy ban Quân vụ Thượng viện, cho biết.

Thượng nghị sĩ Jeanne Shaheen cũng nói: “Chúng tôi vẫn đang chờ hiểu rõ mức độ hành động này đã ngăn chặn mối đe dọa hạt nhân của Iran đến đâu.”
“Trump phải nhanh chóng giảm căng thẳng với Iran và báo cáo ngay với Quốc hội,” bà nói thêm.

Phó Tổng thống JD Vance, khi trả lời phỏng vấn sáng hôm nay, không nói rõ mức độ thiệt hại, nhưng nói:
“Chúng ta biết đêm qua chương trình hạt nhân của Iran đã bị trì hoãn nghiêm trọng. Dù là nhiều năm hay hơn thế, sẽ còn rất lâu nữa Iran mới có thể chế tạo được vũ khí hạt nhân, nếu họ muốn.”

Iran tuyên bố đã sơ tán kho uranium trước khi bị tấn công.

Đài truyền hình quốc gia Iran IRIB tuyên bố họ đã “di tản” kho uranium làm giàu khỏi cả ba cơ sở trước khi bị Mỹ tấn công – một tuyên bố chưa được xác minh độc lập.

Phó Chủ tịch Hội đồng An ninh Nga, Dmitry Medvedev, cũng nói rằng cơ sở hạt nhân trọng yếu của Iran dường như không bị ảnh hưởng hoặc chỉ bị thiệt hại nhẹ.

“Việc làm giàu vật liệu hạt nhân – và bây giờ ta có thể nói rõ, cả việc sản xuất vũ khí hạt nhân trong tương lai – sẽ vẫn tiếp tục,” Medvedev tuyên bố trên mạng xã hội. “Một số quốc gia đã sẵn sàng cung cấp trực tiếp đầu đạn hạt nhân cho Iran.”

Nga là đồng minh của Iran, và Medvedev từng là tổng thống Nga.

Ledeen cho rằng các lực lượng Israel có thể sẽ cố gắng đột nhập vào các cơ sở hạt nhân Iran để đánh giá trực tiếp, nhưng một đánh giá chính thức vẫn phải đến từ IAEA – tổ chức cho biết họ sẽ không vào Iran cho đến khi chiến sự kết thúc.

“Tôi hy vọng đây là hồi kết, để IAEA có thể cử thanh tra vào càng sớm càng tốt,” Ledeen nói. “Chúng ta cũng không muốn những vật liệu phóng xạ rơi vào tay kẻ xấu.”

Thế giới phản ứng trước các cuộc tấn công của Mỹ vào Iran.

Đăng ngày 22/6/2025 — Cập nhật: 8 giờ trước

Hoa Kỳ đã ném bom ba cơ sở hạt nhân ở Iran, làm leo thang thêm cuộc chiến giữa Israel và Iran.

Tổng thống Donald Trump tuyên bố các cuộc tấn công của Mỹ đã “phá hủy hoàn toàn” các cơ sở hạt nhân tại Fordow, Isfahan và Natanz, đồng thời đe dọa sẽ tiếp tục không kích nếu Tehran “không chịu làm hòa”.

Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi cáo buộc Mỹ vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc tế:

“Là một thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, Hoa Kỳ đã vi phạm Hiến chương LHQ, luật pháp quốc tế và Hiệp ước Không phổ biến vũ khí hạt nhân (NPT) khi tấn công các cơ sở hạt nhân hòa bình của Iran.”

Iran cho biết các nhân viên tại các cơ sở bị tấn công đã được sơ tán trước đó. Ông Araghchi tuyên bố Iran “giữ quyền sử dụng mọi biện pháp để bảo vệ chủ quyền, lợi ích và người dân của mình”.

Thủ tướng Benjamin Netanyahu phát biểu: “Chúc mừng Tổng thống Trump. Quyết định táo bạo của ông đã thay đổi lịch sử. Ông đã ngăn chặn chế độ nguy hiểm nhất thế giới sở hữu vũ khí nguy hiểm nhất.”

Tổng Thư ký Antonio Guterres bày tỏ lo ngại sâu sắc:

“Đây là một bước leo thang nguy hiểm trong khu vực vốn đã mong manh, đe dọa trực tiếp đến hòa bình và an ninh quốc tế… Chỉ có con đường ngoại giao mới có thể đem lại giải pháp lâu dài.”

Hamas lên án mạnh mẽ rằng:  “Hành động xâm lược trắng trợn của Mỹ là sự tuân theo mù quáng đối với chương trình nghị sự của kẻ chiếm đóng, và vi phạm rõ ràng luật pháp quốc tế. Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ Iran.”

Tổ chức Hezbollah gọi cuộc tấn công là: “Hành vi man rợ, phản bội và liều lĩnh, đe dọa mở rộng vòng xoáy chiến tranh.”
Hezbollah cho biết Iran “sẽ không bị khuất phục” và lên án Mỹ – Israel đồng lõa trong mọi cuộc chiến ở Gaza, Lebanon, Syria và Yemen.

Houthi (Yemen) lên án Mỹ vi phạm trắng trợn luật pháp quốc tế, đồng thời tuyên bố: “Hành vi gây hấn này không thể làm chùn bước Iran trên con đường kháng chiến chống lại Mỹ và Israel.”

Ả Rập Xê Út Tuyên bố “quan ngại sâu sắc” và kêu gọi kiềm chế, tránh leo thang căng thẳng, tìm giải pháp chính trị.

Qatar Cảnh báo hậu quả thảm khốc và kêu gọi các bên “kiềm chế, tránh leo thang”.

Oman Lên án mạnh mẽ các cuộc không kích của Mỹ, thể hiện “mối lo ngại sâu sắc”.

Iraq Cảnh báo: “Leo thang quân sự này là mối đe dọa nghiêm trọng đối với hòa bình và an ninh khu vực.”

Nga – Dmitry Medvedev cảnh báo các quốc gia có thể hỗ trợ Iran phát triển vũ khí hạt nhân. Bộ Ngoại giao Nga gọi hành động của Mỹ là “vi phạm trắng trợn luật pháp quốc tế và Hiến chương LHQ”.

Trung Quốc – Lên án hành động của Mỹ: “Vi phạm nghiêm trọng các mục tiêu và nguyên tắc của Hiến chương LHQ, làm trầm trọng thêm căng thẳng ở Trung Đông.” Kêu gọi ngừng bắn, đối thoại và “khôi phục hòa bình”.

Vương quốc Anh – Thủ tướng Keir Starmer tuyên bố: “Iran không bao giờ được phép sở hữu vũ khí hạt nhân, nhưng cần trở lại bàn đàm phán để đảm bảo ổn định khu vực.”

Liên minh châu Âu (EU) – Kêu gọi kiềm chế và đàm phán. Ngoại trưởng Kaja Kallas nhấn mạnh Iran phải không được phát triển vũ khí hạt nhân.

Pháp – Kêu gọi các bên “kiềm chế để tránh leo thang”. Tin tưởng vào giải pháp thông qua Hiệp ước Không phổ biến vũ khí hạt nhân.

Đức – Thủ tướng Frederick Merz kêu gọi Iran trở lại đàm phán hạt nhân ngay lập tức.

Ý – Ngoại trưởng Antonio Tajani: “Chúng tôi hy vọng Iran sẽ ngồi vào bàn đàm phán sau khi chịu thiệt hại lớn từ cuộc tấn công.”

Thụy Sĩ – Kêu gọi “kiềm chế tối đa” và tuân thủ luật pháp quốc tế.

Đảng Dân chủ Mỹ – Dân biểu Hakeem Jeffries chỉ trích:

“Tổng thống Trump hành động đơn phương, không thông qua Quốc hội, đẩy nước Mỹ vào nguy cơ chiến tranh thảm khốc.”

Tổ chức CAIR và AIPAC

CAIR: Tấn công Iran là “hành vi phi pháp và không chính đáng”, xuất phát từ áp lực của chính phủ Israel.

AIPAC: Hoan nghênh hành động của Trump, kêu gọi hợp tác với đồng minh để bảo vệ lợi ích khu vực.

Nhật Bản – Thủ tướng Shigeru Ishiba kêu gọi nhanh chóng giảm leo thang và theo dõi sát tình hình.

ICAN – Tổ chức từng đoạt Nobel Hòa bình 2017 lên án:

“Mỹ đang phá hoại nỗ lực toàn cầu nhằm ngăn chặn phổ biến vũ khí hạt nhân. Hành động này vô nghĩa và liều lĩnh.”

Úc = Chính phủ lên án chương trình hạt nhân của Iran, đồng thời kêu gọi “đối thoại và ngoại giao”.

New Zealand – Ngoại trưởng Winston Peters kêu gọi các bên quay lại đàm phán, tránh leo thang quân sự.

Mexico – Kêu gọi đối thoại hòa bình, nhấn mạnh nguyên tắc chính sách đối ngoại hòa bình của nước này.

Venezuela – Ngoại trưởng Yvan Gil:

“Lên án gay gắt hành vi xâm lược quân sự của Mỹ. Đây là yêu cầu của Israel và là hành động vi phạm nghiêm trọng Hiến chương LHQ.”

Cuba – Chủ tịch Miguel Diaz-Canel gọi hành động của Mỹ là leo thang nguy hiểm, đẩy nhân loại vào khủng hoảng nghiêm trọng.

Chile – Tổng thống Gabriel Boric tuyên bố: “Mỹ có quyền lực không đồng nghĩa với việc được phép vi phạm luật lệ mà cộng đồng quốc tế đã thiết lập. Chile lên án cuộc tấn công này.”

Phe Putin kêu gọi Nga ‘cầm vũ khí’ vì Iran sau các cuộc tấn công của Mỹ
Vladimir Putin được thúc giục phải gửi hỗ trợ quân sự cho Tehran sau các cuộc không kích của Mỹ vào các cơ sở hạt nhân của Iran trong đêm, đồng thời kêu gọi người Nga sẵn sàng cho chiến tranh thế giới.

 Ngày 22 tháng 6 năm 2025, Những người thân cận với Tổng thống Nga Vladimir Putin theo đường lối cứng rắn đã kêu gọi người dân Nga “cầm lấy vũ khí” để đáp trả giận dữ trước các cuộc tấn công của Mỹ nhằm vào các cơ sở hạt nhân của Iran. Tổng thống Mỹ Donald Trump đã ra lệnh ném bom ba địa điểm hạt nhân của Iran trong đêm, làm căng thẳng ở Trung Đông leo thang hơn nữa. Tên lửa đã được thả từ máy bay ném bom tàng hình B-2 của Mỹ, trong đó có mục tiêu là cơ sở hạt nhân Fordow của Iran, khiến một số nhà tài phiệt Nga yêu cầu hỗ trợ quân sự cho Tehran.

Nhà tài phiệt Konstantin Malofeev, người điều hành đế chế truyền thông tuyên truyền Tsargrad, đã tuyên bố: “Đã đến lúc chúng ta giúp Tehran bằng thông tin tình báo vệ tinh, phòng không và tên lửa.” Ông cáo buộc Trump chế giễu Putin khi “giả vờ làm người giữ hòa bình” trong cuộc xung đột Ukraine. Yêu cầu hỗ trợ quân sự cho Iran, ông tuyên bố: “Trò chơi này có thể chơi từ hai phía. Số phận đang trao cho chúng ta một cơ hội lịch sử.”

Iran đang xem xét ‘mọi phương án’ sau các cuộc tấn công của Mỹ:

Thượng nghị sĩ Nga Dmitry Rogozin cũng đã đưa ra phản ứng cứng rắn.

Điện Kremlin dường như đã chế giễu các cuộc tấn công của Mỹ nhằm vào Iran – quốc gia có “quan hệ đối tác chiến lược toàn diện” với Nga, được ký bởi chính Putin vào tháng Giêng. Mặc dù không có điều khoản phòng thủ chung chính thức, hiệp ước giữa hai nước có bao gồm các cam kết về hợp tác an ninh và không hỗ trợ cho kẻ gây hấn.

Một đồng minh thân cận của nhà lãnh đạo Nga – Dmitry Medvedev, Phó Chủ tịch Hội đồng An ninh và là cựu Tổng thống Nga – đã đưa ra phản ứng chính thức đầu tiên từ phía chính quyền Putin đối với các cuộc tấn công của Mỹ. “Cơ sở hạ tầng then chốt trong chu trình hạt nhân dường như ít hoặc không bị tổn hại,” Medvedev, người đứng đầu chính đảng ủng hộ Putin, nhận định.

“Việc làm giàu vật liệu hạt nhân – và giờ chúng ta có thể nói thẳng – cũng như sản xuất vũ khí hạt nhân trong tương lai sẽ vẫn tiếp tục. Một số quốc gia đã sẵn sàng cung cấp trực tiếp vũ khí hạt nhân cho Iran.

Tổng thống Nga Vladimir Putin đã có cuộc điện đàm kéo dài 50 phút với Tổng thống Mỹ Donald Trump vào thứ Bảy, tập trung vào căng thẳng giữa Israel và Iran, đồng thời kêu gọi các nỗ lực nhằm chấm dứt cuộc xung đột.

Trợ lý Điện Kremlin, ông Yuri Ushakov, cho biết ông Putin đã lên án chiến dịch quân sự của Israel chống lại Iran và bày tỏ lo ngại về nguy cơ leo thang xung đột.

Trump, trong bài đăng trên mạng xã hội Truth Social, nói rằng phần lớn cuộc thảo luận xoay quanh tình hình Trung Đông, nhưng ông cũng nói với Putin rằng cuộc chiến của Nga tại Ukraine cần phải chấm dứt.

“Tổng thống Vladimir Putin lên án chiến dịch quân sự của Israel nhằm vào Iran và bày tỏ quan ngại sâu sắc về khả năng leo thang của cuộc xung đột, điều có thể dẫn đến những hậu quả khó lường đối với toàn bộ tình hình ở Trung Đông,” ông Ushakov nói với các phóng viên.

Ông Ushakov cho biết Trump mô tả các diễn biến ở Trung Đông là “rất đáng lo ngại”. Tuy nhiên, hai nhà lãnh đạo không loại trừ khả năng quay lại bàn đàm phán về chương trình hạt nhân của Iran.

Cũng theo ông Ushakov, các nhà đàm phán Mỹ sẵn sàng tổ chức các cuộc đối thoại tiếp theo với đại diện Iran, với Oman đóng vai trò trung gian. Tuy nhiên, vòng đàm phán dự kiến diễn ra vào Chủ nhật tại Oman đã bị hủy bỏ.

Trợ lý Điện Kremlin nói rằng ông Putin nói với Trump rằng Nga vẫn giữ vững các đề xuất nhằm giảm căng thẳng và giải quyết các vấn đề liên quan đến chương trình hạt nhân của Iran.

HẠNH DƯƠNG

Tổng hợp.

Giá dầu tăng vọt khi thị trường chờ đợi phản ứng của Iran sau cuộc tấn công


Một động thái của Tehran nhằm làm gián đoạn dòng chảy dầu có thể khiến giá xăng tại Mỹ tăng mạnh.

Giá dầu tăng mạnh vào tối Chủ nhật, đạt mức cao nhất kể từ khi Tổng thống Donald Trump quay lại Tòa Bạch Ốc, trong bối cảnh thị trường năng lượng đang tiêu hóa cuộc không kích của quân đội Mỹ nhằm vào các cơ sở hạt nhân của Iran – cũng như nguy cơ Tehran có thể tìm cách gây rối dòng chảy dầu mỏ từ Trung Đông.

Hợp đồng dầu thô tương lai của Mỹ đã tăng hơn 6%, chạm đỉnh ở mức 78 USD/thùng, cao hơn hơn 1 USD so với giá hôm 20 tháng 1 – ngày Trump nhậm chức. Mức tăng này nhiều khả năng sẽ lan sang giá xăng, đúng vào thời điểm người dân chuẩn bị di chuyển dịp cuối tuần lễ Độc lập 4/7 sắp tới.

Trump hứa giảm giá năng lượng – thực tế lại ngược?
Ông Trump từng vận động tranh cử với lời hứa sẽ hạ giá năng lượng cho người tiêu dùng như một phần của chương trình “năng lượng thống trị” của ông. Tuy nhiên, giá trung bình hiện tại của xăng thường tại Mỹ là gần 3,22 USD/gallon, cao hơn khoảng 10 cent so với thời điểm ông nhậm chức – và nhiều khả năng sẽ còn tăng trong tuần này.

Iran sẽ phản ứng thế nào?
Mức độ tăng giá dầu trong thời gian tới sẽ phụ thuộc vào cách Tehran phản ứng với cuộc tấn công.
Quốc hội Iran đã bỏ phiếu đồng ý đóng cửa eo biển Hormuz – tuyến hàng hải hẹp ở cửa Vịnh Ba Tư, nơi một phần tư lượng dầu mỏ vận chuyển qua đường biển của thế giới đi qua. Tuy nhiên, chỉ có người được Lãnh tụ Tối cao Ali Khamenei chỉ định mới có quyền đưa ra quyết định cuối cùng.

Ngay cả khi Iran đóng eo biển, tác động thực tế lên thị trường dầu mỏ sẽ tùy thuộc vào việc họ chỉ “quấy nhiễu” tàu chở dầu qua lại hay triển khai một chiến dịch phong tỏa hoàn toàn.

Tòa Bạch Ốc báo trước để tránh chiến tranh toàn diện?
Một số báo cáo cho biết Tòa Bạch Ốc đã báo trước cho Iran về cuộc ném bom và khẳng định sẽ không có thêm hành động quân sự, cho thấy chính quyền Trump muốn tránh một cuộc chiến toàn diện – và phần nào giúp kiềm chế đà tăng giá dầu.

Tuy nhiên, các chuyên gia năng lượng cảnh báo rằng nếu eo biển Hormuz bị phong tỏa, giá dầu có thể vượt mốc 100 USD/thùng.

“Chuỗi hành động này cho thấy cả hai bên đều muốn kiểm soát cuộc khủng hoảng thay vì để nó vượt ngoài tầm tay,” ông Scott Modell, Giám đốc điều hành công ty phân tích địa chính trị và năng lượng Rapidan Energy Group nhận định.
“Chúng tôi dự đoán phản ứng của Iran sẽ được tính toán: gây rối tàu hàng, tịch thu mang tính biểu tượng một vài tàu chở dầu, và bắn tên lửa giới hạn vào các tiền đồn quân sự Mỹ – chứ không phải một chiến dịch quy mô lớn nhằm chặn năng lượng chảy qua Hormuz.”

Thị trường có đủ dầu – nhưng chưa chắc giá sẽ hạ
Một số nhà phân tích thị trường tin rằng ngay cả khi xung đột leo thang, Mỹ, OPEC (như Saudi Arabia) và các nước cung cấp khác vẫn đủ khả năng đáp ứng nhu cầu dầu toàn cầu. Tuy nhiên, số khác cảnh báo rằng đợt tăng giá này mới chỉ bắt đầu.

“Đúng là nhà đầu tư đã tính đến rủi ro cao hơn, phản ánh qua việc đưa thêm ‘phí rủi ro’ vào giá dầu,” nhà phân tích Roukaya Ibrahim của BCA Research cho biết trong một ghi chú.
“Nhưng câu hỏi lớn hơn là liệu giá hiện tại đã phản ánh đầy đủ mức độ rủi ro hay chưa. Theo chúng tôi, áp lực tăng giá dầu vẫn sẽ tiếp diễn trong ngắn hạn.”

Nguồn politico

Trump úp mở khả năng thay đổi chế độ tại Iran, Mỹ cảnh báo Tehran chớ manh động

Ngày 22 tháng 6 (Reuters) – Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump vào Chủ nhật đã nêu ra vấn đề thay đổi chế độ tại Iran sau các cuộc không kích nhắm vào các địa điểm quân sự then chốt cuối tuần qua, trong khi các quan chức cấp cao trong chính quyền của ông cảnh báo Tehran không nên trả đũa.

“Dùng cụm từ ‘thay đổi chế độ’ thì không đúng đắn về mặt chính trị, nhưng nếu chính quyền hiện tại ở Iran không thể LÀM CHO IRAN VĨ ĐẠI TRỞ LẠI, thì tại sao lại không có thay đổi chế độ??? MIGA!!!” – ông Trump viết trên nền tảng mạng xã hội của mình.

Bài đăng của Trump xuất hiện sau khi các quan chức trong chính quyền ông – bao gồm Phó Tổng thống JD Vance và Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth – khẳng định rằng họ không tìm cách lật đổ chính phủ Iran.

“Chiến dịch này không và chưa từng nhằm thay đổi chế độ,” ông Hegseth nói tại Ngũ Giác Đài, gọi đây là một chiến dịch chính xác nhắm vào chương trình hạt nhân của Iran.

Ông Vance, trong cuộc phỏng vấn trên chương trình “Meet the Press” của NBC với Kristen Welker, nói rằng:

“Lập trường của chúng tôi rất rõ: Chúng tôi không muốn thay đổi chế độ.
Chúng tôi không muốn kéo dài hay mở rộng thêm chiến dịch này.
Chúng tôi muốn kết thúc chương trình hạt nhân của họ, rồi sau đó sẽ đối thoại với Iran về một giải pháp dài hạn,” ông nói thêm rằng Hoa Kỳ “không hề muốn đưa quân đổ bộ vào”.

Chiến dịch Búa Tạ Nửa Đêm
Chiến dịch mang tên “Operation Midnight Hammer” chỉ được một số rất ít người ở Washington và Bộ Chỉ huy Trung tâm Hoa Kỳ tại Tampa, Florida biết đến.

Theo Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, Tướng Dan Caine:

7 oanh tạc cơ B-2 đã bay 18 giờ liên tục từ Mỹ sang Iran, thả 14 quả bom xuyên phá boong-ke.

Tổng cộng Hoa Kỳ đã triển khai 75 vũ khí chính xác, bao gồm hơn 20 tên lửa hành trình Tomahawk và hơn 125 máy bay quân sự, nhằm vào 3 địa điểm hạt nhân.

“Chiến dịch này đẩy Trung Đông đến bờ vực một cuộc xung đột lớn mới, trong bối cảnh khu vực này đã chìm trong chiến tranh hơn 20 tháng ở Gaza, Liban, và sự sụp đổ của một nhà độc tài ở Syria.”

Thiệt hại tại các cơ sở hạt nhân
Các quả bom nặng 30.000 pound đã đánh sập sườn núi nơi đặt cơ sở hạt nhân Fordow của Iran. Hình ảnh vệ tinh cho thấy thiệt hại nghiêm trọng có thể quan sát được từ không gian.

Tướng Caine cho biết, đánh giá ban đầu cho thấy cả 3 mục tiêu bị phá hủy nghiêm trọng, nhưng từ chối đưa ra nhận định liệu năng lực hạt nhân của Iran có còn tồn tại hay không.

Giám đốc Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA) Rafael Grossi thận trọng hơn, nói rằng Mỹ rõ ràng đã đánh trúng cơ sở làm giàu uranium ở Fordow, nhưng hiện vẫn chưa thể xác định được thiệt hại bên dưới lòng đất.

Một nguồn tin cấp cao của Iran tiết lộ với Reuters rằng:

Phần lớn uranium đã làm giàu tại Fordow đã được di chuyển đến một địa điểm bí mật trước cuộc tấn công.
(Đây là cơ sở sản xuất phần lớn lượng uranium làm giàu đến 60% của Iran.)

Ông Vance nói với NBC rằng Mỹ không gây chiến với Iran, mà là với chương trình hạt nhân của họ, và khẳng định rằng cuộc không kích “đã làm trì hoãn chương trình này trong một thời gian rất dài.”

Tổng thống Trump gọi thiệt hại là “mang tính hủy diệt”, trong một bài đăng khác trên mạng xã hội ngày Chủ nhật – sau khi ông tuyên bố một ngày trước đó rằng mình đã “xóa sổ” các cơ sở hạt nhân chính của Iran.

Iran đáp trả – nhưng chưa leo thang
Tehran tuyên bố sẽ tự vệ, và đã bắn hàng loạt tên lửa vào Israel, làm hàng chục người bị thương và phá hủy nhiều tòa nhà ở trung tâm thương mại Tel Aviv.

Tuy nhiên, có vẻ để tránh chiến tranh toàn diện với một siêu cường, Iran vẫn chưa thực hiện các lời đe dọa chính, như:

  • Tấn công căn cứ Mỹ trong khu vực hoặc chặn eo biển Hormuz, nơi chiếm khoảng 25% lượng dầu mỏ vận chuyển toàn cầu.

Tướng Caine cho biết quân đội Mỹ đã tăng cường bảo vệ lực lượng tại Iraq và Syria.

Hiện Hoa Kỳ đã có gần 40.000 binh sĩ tại Trung Đông, cùng hệ thống phòng thủ, chiến đấu cơ và tàu chiến có khả năng phát hiện và bắn hạ tên lửa đối phương.

Reuters trước đó đưa tin Lầu Năm Góc đã bắt đầu di chuyển một số máy bay và tàu khỏi các căn cứ dễ bị Iran tấn công.

Không phải chiến dịch kéo dài
Với quyết định chưa từng có – trực tiếp đánh bom các cơ sở hạt nhân Iran và tham gia cuộc tấn công của Israel vào kẻ thù truyền kiếp – ông Trump đã làm điều mà trước đây ông luôn tuyên bố sẽ tránh: Can thiệp quân sự vào một cuộc chiến lớn ở nước ngoài.

Chiều Chủ nhật, một số cuộc biểu tình phản đối chiến tranh đã nổ ra lẻ tẻ tại New York và Washington.

Lý do cụ thể khiến ông Trump hành động vào ngày thứ Bảy vẫn chưa rõ ràng.

Tại họp báo, ông Hegseth nói rằng:

“Đã có một thời điểm ông Trump nhận ra rằng cần phải hành động để giảm thiểu mối đe dọa với chúng ta và binh sĩ của chúng ta.”

Tranh cãi trong cộng đồng tình báo
Sau khi bị Trump bác bỏ đánh giá ban đầu, Giám đốc Tình báo Quốc gia Tulsi Gabbard vào thứ Sáu nói rằng:

Iran có thể chế tạo vũ khí hạt nhân chỉ trong vài tuần hoặc vài tháng, nếu họ muốn.

Một số nghị sĩ và chuyên gia độc lập đã phản đối đánh giá này.
Quan chức Mỹ nói không tin rằng Iran đã đưa ra quyết định chế tạo bom nguyên tử.

Ngoại trưởng Hoa Kỳ Marco Rubio, khi được hỏi liệu tình báo Mỹ có bằng chứng Lãnh tụ tối cao Iran Ayatollah Khamenei đã ra lệnh vũ khí hóa hạt nhân hay không, trả lời:

“Điều đó không quan trọng.”

Không có thêm hành động nếu Iran không phản ứng
Ông Hegseth cho biết Lầu Năm Góc chỉ thông báo cho Quốc hội sau khi máy bay Mỹ rời khỏi không phận Iran.

Ông Rubio nói thêm trên chương trình “Face the Nation” của CBS:

“Chúng tôi có những mục tiêu khác có thể đánh, nhưng chúng tôi đã đạt được mục tiêu.
Hiện không có chiến dịch quân sự nào khác được lên kế hoạch – trừ khi Iran phản ứng liều lĩnh.”