Home Blog Page 458

Thư về Bloomington, Illinois: my hometown

Lê Tất Điều

Kính gửi Ms. Allison PettyChủ bút nhật báo The Pantagraph, Bloomington, Illinois.

Cho phép tôi nhắc lại chuyện cũ.

50 năm trước, miền Nam Việt Nam thất trận. Cùng những người Việt tị nạn Cộng sản đến Mỹ thủa ấy, đại gia đình tôi – cũng là gia đình đầu tiên – được định cư ở Bloomington, Illinois.

Trưa thứ Ba đến, sáng thứ Năm đi làm. Trại chủ những cánh đồng đậu nành ở Normal, thương chàng nhà văn tị nạn, cho cái job nhẹ hều. Với một dụng cụ, giống cái kéo có cán dài – chắc là một loại weed cutter – thong thả đi giữa các luống đậu, cắt những cây dại mọc lẫn với đậu. Chỉ làm buổi sáng, trung bình 4 tiếng.



Cắt cỏ đồng xanh là chuyện nhẹ hều, nhưng cắt vài ba giờ thì hóa nặng, vì vấn đề thời tiết. Buổi trưa, bụng và chân còn hưởng không khí mát mẻ, nhưng ngực và đầu đụng mặt trời, nóng dần lên. Cái xác phàm tự dưng lãnh đủ hai vùng khí hậu, rất khó chịu.

Phiền nhất là nạn đất bùn. Cánh đồng được tưới đều. Đôi khi các luống sũng nước, đặc quánh. Sau buổi làm, giày dép biến mất, lẫn với chân, tôi và lũ em phải tiến hành một cuộc tẩy rửa khá kỹ lưỡng. Bọn con trai nghe lệnh anh lớn “rửa giày đại khái thôi” hoan hỉ tuân hành ngay. Lũ con gái thì vô phương. Rửa chân đã kỹ, rửa giày còn kỹ hơn. Vừa bực vừa thương. Các tiểu thư Sài Gòn chưa quen việc đồng áng!

Tư thất của Bác sĩ Thú y Donald Wainscott, một trong những vị bảo trợ đại gia đình tôi, ở ngoại ô Normal, gần cánh đồng. Buổi trưa, chúng tôi chỉ cần lội bộ một quãng, băng qua một con đường, là đến vòi nước tưới cây vườn trước, tha hồ rửa chân, rửa giày.

Một hôm, có lẽ do hậu quả trận mưa chiều hôm trước, đoàn người tị nạn khá vất vả với bùn đất quê hương mới. Sau mấy giờ đánh vật với sự níu kéo rất vô duyên của những luống đậu nành, chúng tôi vừa mệt vừa đói. Đến vòi nước, tôi hạ lệnh: “Chỉ rửa chân tay thôi, giày thì hết cứu rồi, lại cũ xì, cứ vứt vào bụi rậm trước nhà, cho tiện việc sổ sách. Hôm trước đến kho của nhà thờ xin áo lạnh, đứa nào cũng kiếm được hai, ba đôi giày, dư sức qua cầu.”

Trưa hôm sau, xong việc đồng áng, chúng tôi trở lại vòi nước, thấy những đôi giày “hết thuốc chữa” đã được ai đó lôi từ bụi rậm ra, rửa sạch sẽ, để cạnh đó. Hóa ra bà Rena Wainscott, đã âm thầm, bằng mọi cách, giúp bọn tị nạn giảm thiểu sự nhọc nhằn trên quê hương mới.

Những người bảo trợ hết lòng giúp đỡ. Bloomington còn dành cho tôi một sự biệt đãi hiếm có.

Biết tôi là nhà văn, nhà báo, chủ bút The Pantagraph (lúc đó còn có tên là The Daily Pantagraph) đề nghị tôi viết nhật ký mô tả những chuyện về một gia đình tị nạn đang cố gắng hội nhập vào đời sống mới. Lúc đó đầu óc còn rối bời chuyện nước mất nhà tan, không làm nổi việc ấy, tôi đáp lễ bằng một chương trong bút ký “Ngưng bắn ngày thứ 492” (The 492nd Day of the Cease Fire), đã hoàn tất trong lúc miền Nam đang hấp hối. Chuyện bi thương về đứa em cùng hai con thơ tử nạn trong căn nhà, ở ngoại ô Biên Hòa, trúng đạn pháo kích của Việt Cộng, vào đêm mồng 3 tháng 6 năm 1974, một trong những ngày hai bên đã thỏa thuận ngưng bắn.

Pantagraph đăng hồi ký với lời giới thiệu, có đoạn cuối như sau: “The two of them (tôi viết bút ký, nhà tôi viết hồi ký), in failing to write a diary, created a set of articles that strike us as unusually honest and moving – a most untraditional set of story to offer our reader.”

Như thế, chỉ trong vòng mấy tháng, trong lúc tôi làm quen với nước Mỹ qua Bloomington thì cư dân của thành phố đôi Normal – Bloomington cũng có dịp nhìn thấy tôi: hắn là một người tị nạn thứ thiệt. Hắn đã góp phần bảo vệ quê hương suốt 20 năm qua, cho đến lúc thế cùng, dù lực còn chưa kiệt.

Và nhờ chút tài mọn văn chương, hắn đem đến cho độc giả một trong muôn ngàn nỗi cơ cực của một đất nước chìm trong binh lửa. Một trong những gai nhọn kinh khiếp của chiến tranh, xuyên qua mái ngói căn nhà gần cầu Vạc, Biên Hòa, đã xé nát linh hồn hắn, đè lên tim hắn nỗi bi thương phải gánh chịu suốt những ngày còn lại trên đời.

Trong lúc khốn cùng, được Bloomington cưu mang. Chuyện buồn riêng, được dịp tâm sự với độc giả của thành phố, như một năm trước, đã từng chia sẻ nỗi niềm với độc giả Việt, qua tạp chí Bách Khoa. Thành phố hồi ấy còn rất nhỏ, chỉ ít ngày đã thấy thân quen với mọi ngả đường. Khi tôi quyết định rời chốn này để Tây tiến, thân phụ và một đứa em gái tôi đã ở lại Bloomington, trong nghĩa trang Xanh Mãi Muôn Đời.

Do đó, tôi quyến luyến, yêu mến Bloomington như thành phố Hà Đông nơi tôi chào đời. Từ ngày đó, tôi có hai “hometown”.

Chuyện “Ngưng bắn…” kể cho độc giả Bloomington ngày ấy, đã là chuyện quá khứ. 30 tháng Tư năm sau, cuộc chiến trên đất Việt tàn.

Vậy mà hôm nay, trong thời đại này, chuyện buồn chiến tranh của tôi đang tái diễn trên đất nước Ukraine.

Nửa thế kỷ trước, Cộng sản quốc tế cung cấp cho những người Cộng sản Việt vũ khí của Nga, của Tàu, để quyết liệt tấn công miền đất tự do cuối cùng của dân tộc Việt.

Tấn công Ukraine bây giờ, chỉ có vũ khí của Nga.

Những người Cộng sản Việt năm xưa, phóng hỏa tiễn vào những căn nhà gần cầu Vạc, giết em, cháu tôi, đã chiến đấu cho một Thiên Đường mơ ước. Những người lính Nga hôm nay nỗ lực phóng hỏa tiễn tàn sát các em, các cháu trên đất nước Ukraine, thì chỉ để phục vụ cho giấc mơ tái lập Liên bang Xô viết của ngài Tổng thống Putin.

Với ý niệm vô cùng nhân bản như thông điệp của chính Thượng Đế, “mọi người sinh ra đều bình đẳng”, các nhà lập quốc Hoa Kỳ đã tạo nên bản hiến pháp tuyệt hảo để bảo vệ “con người”. Trong tinh thần đẹp đẽ ấy, từ ngày lập quốc, công dân Mỹ tỏa ra khắp mặt địa cầu, chống lại tất cả những hiện tượng gây tổn hại cho người. Thiên tai như khí hậu, bệnh tật, nghèo đói… Nhân tai như những đầu óc ngông cuồng, bệnh hoạn lại có sức, có thế để gây thương tổn, hay tiêu diệt con người. Nói nôm na là bảo vệ con người, chống kẻ ác.

Khi Putin tấn công Ukraine, Tổng thống Biden đã cùng hầu hết quốc gia trên thế giới, giúp Ukraine bảo vệ lãnh thổ. Nhưng khi Tổng thống Trump lên ngôi, tinh thần cao đẹp của nước Mỹ – bảo vệ người Ukraine chống kẻ ác – đột ngột tắt ngấm.

Ông Trump chịu nhiều ơn sâu của Putin. Chỉ riêng việc dùng mọi thủ thuật tuyên truyền giúp ông đắc cử hai nhiệm kỳ đã là chuyện cần nhớ đời.

Cuộc hội kiến diễn ra trong Bạch ốc là một dịp ông Trump mắng mỏ ông Zelenskyy tơi bời. Ông bảo: “Nhà anh đang giỡn mặt với đại chiến thứ ba!” Ngụ ý rằng Putin tấn công cướp nước thì phải quy hàng ngay lập tức, để khỏi mang cái lỗi tày trời là tạo Thế chiến thứ ba. Ông Zelenskyy tỏ lòng oán hận Putin giết chóc, tàn phá đất nước ông suốt ba năm nay, thì ông Trump lập tức mắng là kém ngoại giao, phải nói năng khéo léo tế nhị, để ngài Putin khỏi mất lòng, may ra mới xin ngưng chiến được.

Xỉ vả, mắng nhiếc nạn nhân đã đời rồi, ông chưa hài lòng: ông vu cho ông Zelenskyy là nhà độc tài, đã gây chiến trước! Và trước diễn đàn Liên hiệp quốc, Nước Mỹ bất ngờ chọn về phe với Putin, nghĩa là về phe kẻ ác.

Tôi tin ông Trump không phải là người độc ác.

Khi cần trả đũa Iran – sau khi Iran pháo kích vào trại quân của Mỹ – như các vị Tổng thống khác, ông Trump cân nhắc kỹ chuyện gây tổn thất sinh mạng cho đối phương, rồi cuối cùng, ông bỏ qua.

Ông thật tình thương người dân, người lính Ukraine và cả lính Nga, như hầu hết mọi người trên thế gian. Và dù nể phục Putin, đôi khi ông Trump đã thực sự bất bình.

Không ác độc, nhưng vì ơn sâu nghĩa nặng, ông chọn đứng với kẻ tàn ác.

Là Tổng thống, chọn lựa của ông trở thành chọn lựa của nước Mỹ. Như thế, ông Trump đã bất công với ít nhất một nửa nước. Ông cũng bất công với chính cộng đồng MAGA, vì nhiều vị trong nhóm này, dù rất yêu quý ông, cũng không muốn đứng cùng hàng ngũ với kẻ ác.

Ông cũng bất kính với tiền nhân, những người sáng lập nên quốc gia này. Các vị ấy luôn luôn bảo vệ con người, muốn nước Mỹ tiếp tục bảo vệ con người, chống kẻ ác, bằng mọi giá.

Chuyện đáng buồn nhất: chọn lựa của ông đã khuyến khích tội ác. Ở đây là tội ác chống nhân loại.

Vì xót thương em Gấm, hai cháu Khánh Linh, cu Tý năm xưa, vì xót xa cho dân tộc Ukraine anh hùng đang bị kẻ ác dìm trong biển máu hôm nay, Bloomington yêu quý, hãy cùng tôi cầu nguyện.

Cầu xin rằng những bọn cùng hung, cực ác, những đứa coi mạng người như cỏ rác, sẽ không bao giờ tìm được đồng minh trong tòa nhà cao quý nhất của nước Mỹ.

Lê Tất Điều
(26/4/2025)

Đảng Bảo thủ chính của Hàn Quốc đề cử Kim Moon Soo làm ứng viên tổng thống

Cựu Bộ trưởng Lao động Kim Moon Soo đã giành được đề cử của đảng Bảo thủ chính tại Hàn Quốc để tranh cử tổng thống, đối mặt với ứng viên hàng đầu của phe tự do là Lee Jae-myung trong cuộc bầu cử ngày 3 tháng 6.

Các nhà quan sát cho rằng Kim sẽ tìm cách liên minh với các lực lượng bảo thủ khác, như cựu Thủ tướng Han Duck-soo, để tránh việc phân tán phiếu bầu bảo thủ và tăng cơ hội chiến thắng trước Lee.

Trong cuộc bầu chọn nội bộ đảng kết thúc vào thứ Bảy, Kim giành được 56,5% số phiếu, vượt qua đối thủ duy nhất còn lại là Han Dong-hun, theo công bố trên truyền hình của đảng. Các ứng viên khác đã bị loại ở các vòng trước.

“Để ngăn chặn việc ông Lee Jae-myung và Đảng Dân chủ của ông ấy lên nắm quyền, tôi sẵn sàng liên minh với bất kỳ ai. Tôi sẽ hành động theo cách mà người dân và đảng viên chấp nhận, và cuối cùng tôi sẽ chiến thắng,” Kim tuyên bố trong bài phát biểu chiến thắng.

Kim, 73 tuổi, từng là Thống đốc tỉnh Gyeonggi – địa phương đông dân nhất Hàn Quốc – và là nghị sĩ Quốc hội ba nhiệm kỳ. Ban đầu ông là nhà hoạt động dân chủ và lao động, nhưng đã gia nhập phe bảo thủ từ những năm 1990.

Cuộc bầu cử ngày 3 tháng 6 nhằm tìm người kế nhiệm Tổng thống Yoon Suk Yeol – thành viên Đảng Sức mạnh Nhân dân (PPP) – người đã bị luận tội và phế truất vào đầu tháng 4 sau khi ban bố thiết quân luật gây tranh cãi vào ngày 3 tháng 12.

Kim phản đối việc Quốc hội luận tội ông Yoon, nhưng cho biết ông tôn trọng phán quyết của Tòa án Hiến pháp đã chính thức cách chức Yoon vào đầu tháng 4.

Vấn đề luận tội Yoon là nguyên nhân gây chia rẽ lớn trong nội bộ đảng PPP và là đề tài nóng trong cuộc bầu chọn ứng viên của đảng.

Han Dong-hun, đối thủ chính của Kim trong cuộc bỏ phiếu nội bộ, từng là Bộ trưởng Tư pháp đầu tiên dưới thời Yoon. Ông dẫn đầu một phe cải cách nhỏ trong PPP – những người đã liên minh với phe đối lập tự do để bỏ phiếu bác bỏ thiết quân luật và sau đó ủng hộ luận tội Yoon. Nếu không có sự ủng hộ từ phe của Han, Quốc hội do phe đối lập chiếm đa số sẽ thiếu 8 phiếu để đạt tỷ lệ hai phần ba cần thiết để thông qua việc luận tội.

Lee Jae-myung hiện là ứng viên sáng giá nhất trong cuộc đua tổng thống, nhưng đang phải đối mặt với 5 phiên tòa hình sự liên quan đến các cáo buộc tham nhũng và sai phạm khác. Nếu đắc cử, các phiên tòa này có thể bị tạm hoãn do tổng thống được miễn truy tố hình sự trong hầu hết các trường hợp.

Chiến dịch tranh cử của Lee bị ảnh hưởng sau khi Tòa án Tối cao ra phán quyết yêu cầu xét xử lại một vụ án liên quan đến vi phạm luật bầu cử của ông. Dù chưa rõ ông có bị kết án khiến chiến dịch bị đình chỉ trước ngày bầu cử hay không, nhưng chắc chắn ông sẽ phải đối mặt với các đòn tấn công chính trị gay gắt từ các đối thủ.

Nguồn AP

Hoàng tử Harry cho biết cha anh, Vua Charles, đã cắt đứt liên lạc, nhưng anh vẫn mong được hòa giải

Hoàng tử Harry cho biết cha anh, Vua Charles, không còn trò chuyện với anh nữa, nhưng anh vẫn hy vọng sẽ hàn gắn mối quan hệ với gia đình.

Trong một cuộc phỏng vấn với BBC sau khi tòa án ra phán quyết vào thứ Sáu, Harry tiết lộ rằng anh cảm thấy “sốc” và “không thể” trở lại Vương quốc Anh cùng vợ Meghan và các con sau khi thua kiện về vấn đề an ninh.

Harry cho biết mối quan hệ của anh với gia đình đã bị rạn nứt vì vấn đề bảo vệ an ninh. Anh nói: “Vua Charles không nói chuyện với tôi vì vấn đề an ninh này.”

Vào năm 2020, sau khi Harry và Meghan rời khỏi vai trò hoàng gia, chính phủ Anh đã giảm cấp độ bảo vệ an ninh của Harry. Anh chia sẻ: “Khi quyết định này được đưa ra, tôi không thể tin được. Tôi nghĩ, trong tất cả những rắc rối và tranh cãi, điều duy nhất tôi có thể tin tưởng là gia đình sẽ giúp tôi an toàn.”

Harry đã sống ở California cùng Meghan và hai con của họ kể từ khi chuyển đến Mỹ vào năm 2020.

Mặc dù cuộc phỏng vấn này không phải là điều thường thấy ở gia đình hoàng gia, nhưng Harry và Meghan đã làm dậy sóng dư luận vào năm 2021 khi họ phỏng vấn Oprah Winfrey. Meghan đã tiết lộ rằng cuộc sống hoàng gia khiến cô suy nghĩ đến việc tự tử. Cặp đôi cũng tiết lộ rằng gia đình hoàng gia đã lo ngại về màu da của đứa trẻ Archie trong khi Meghan mang thai.

Vụ kiện mà Harry thua vào thứ Sáu liên quan đến vấn đề an ninh của gia đình anh khi họ đến Anh. Harry chia sẻ rằng điều duy nhất anh yêu cầu là bảo vệ an ninh cho vợ và con cái khi đến thăm Vương quốc Anh.

“Điều tôi yêu cầu từ đầu đến giờ là an toàn,” Harry nói và gọi tình huống này là một “mưu đồ của hệ thống cũ.”

Phát ngôn viên của Cung điện Buckingham nói rằng tất cả các vấn đề Harry nêu ra trong cuộc phỏng vấn đã được tòa án xem xét kỹ lưỡng và đều đi đến kết luận giống nhau.

Harry cũng cho biết anh đã cố gắng giải quyết vấn đề này một cách riêng tư vào năm 2020 và 2021 bằng cách đề nghị tự trả tiền cho việc bảo vệ an ninh của mình, nhưng chính phủ Anh đã từ chối đề nghị này.

Harry còn nói rằng anh không muốn lịch sử lặp lại, và thường xuyên so sánh cách vợ anh, Meghan, bị đối xử với những gì mẹ anh, Công nương Diana, phải chịu đựng. Công nương Diana qua đời vào năm 1997 sau khi bị paparazzi đuổi theo trong một vụ tai nạn giao thông tại Paris.

Mặc dù mối quan hệ với gia đình hoàng gia có căng thẳng, Harry vẫn hy vọng sẽ hòa giải với Vua Charles, đặc biệt sau khi cha anh được chẩn đoán mắc ung thư vào năm ngoái.

“Không biết cha tôi còn sống được bao lâu,” anh nói. “Ông không nói chuyện với tôi vì vấn đề an ninh, nhưng tôi hy vọng chúng tôi có thể hòa giải.”

Nguồn CNN

Trump yêu cầu Tòa án Tối cao can thiệp để cho phép DOGE truy cập dữ liệu An Sinh Xã Hội

Chính quyền Tổng thống Donald Trump đã yêu cầu Tòa án Tối cao Hoa Kỳ can thiệp để cho phép Cục Chính phủ Hiệu quả (DOGE), do Elon Musk đứng đầu, được truy cập không hạn chế vào dữ liệu của Cục An Sinh Xã Hội (SSA), bao gồm thông tin cá nhân của hàng triệu người Mỹ.

Bộ Tư pháp đã yêu cầu Tòa án Tối cao tạm dừng lệnh của một thẩm phán liên bang, người đã ra lệnh ngừng chia sẻ dữ liệu với DOGE sau khi phát hiện thỏa thuận này có thể vi phạm luật bảo mật liên bang.

Luật sư của Bộ Tư pháp cho rằng lệnh của tòa án là một sự can thiệp quá mức vào quyền của nhánh hành pháp. Theo họ, tòa án không nên yêu cầu ngừng việc các nhân viên chính phủ, có trách nhiệm hiện đại hóa hệ thống thông tin, được truy cập vào dữ liệu của SSA.

DOGE, do Trump và tỷ phú Elon Musk dẫn đầu, đang cố gắng cải cách chính phủ liên bang, bao gồm việc xử lý chi tiêu lãng phí và cắt giảm công việc.

Yêu cầu này xuất phát từ một vụ kiện của hai liên đoàn lao động và một nhóm vận động, yêu cầu ngừng việc DOGE truy cập vào một số hệ thống dữ liệu nhạy cảm của SSA.

Tòa án Tối cao đã yêu cầu các bên đối kháng phản hồi yêu cầu này trước ngày 12 tháng 5.

Thẩm phán liên bang Ellen Hollander đã ra lệnh cấm DOGE truy cập vào dữ liệu của SSA vào ngày 17 tháng 4, cho rằng DOGE không giải thích được lý do tại sao họ cần quyền truy cập không giới hạn vào hệ thống dữ liệu này.

Vụ việc này đã tạo ra sự tranh cãi lớn, khi Tòa án Phúc thẩm Liên bang thứ 4 đã từ chối tạm dừng lệnh cấm này vào ngày 30 tháng 4.

Nguồn reuters