Home Blog Page 12

TƯỞNG NHỚ NHẠC SĨ BẢO TỐ

Như Ninh Nguyn Hng Dũng

Tôi viết những dòng này trong nỗi lặng thầm sâu kín của một người ở lại, tiễn đưa một người anh đã đi thật xa. Anh không chỉ ra đi như một nhạc sĩ, mà ra đi như một chứng nhân của lịch sử, một người tù chính trị không khuất phục, một con người vẹn toàn nhân nghĩa, và là một người tu hành giữa đời thường như một nốt trầm bất khuất

Tôi, Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng được hân hạnh gặp anh chị Bảo Tố và Quảng Toàn từ thập niên 1980, nơi trại tỵ nạn Palawan, trong hành trình vượt biên thoát khỏi chế độ Cộng Sản tại quê nhà. Đó không chỉ là cuộc gặp gỡ của những con người cùng chung cảnh ngộ, mà là nhân duyên của những tâm hồn mang cùng một nỗi đau nước mất, nhà tan, nhưng vẫn giữ được ánh sáng của niềm tin và nhân phẩm.

Từ buổi ban đầu ấy, tôi đã cảm nhận nơi anh một sự điềm tĩnh khác thường. Anh không nói nhiều, không khoa trương, nhưng mỗi lời phát ngôn đều mang theo một khí tiết rõ ràng. Ánh mắt anh sáng, không phải ánh sáng của sự sôi nổi, mà là ánh sáng của niềm tin không lay chuyển, của một người có lý tưởng quốc gia rõ rệt, không mơ hồ, không bao giờ chịu thỏa hiệp.

Anh Bảo Tố không chỉ là một ca, nhạc sĩ, anh còn dành suốt đời cho chữ nghĩa và tâm linh và tác giả của những bộ kinh thơ đồ sộ như “Việt Nam Hiển Thơ Mầu Nhiệm”, dài hơn năm nghìn câu, và các điển thơ trên mười hai nghìn câu khác về vận mệnh quốc gia được chắp bút dưới đạo hiệu Diệu Như Tăng Tố. Tôi có cơ duyên được đọc, và được làm MC giới thiệu tác phẩm này trong nhiều lần ra mắt sách thơ cùng với Bác sĩ Trần Diệu Thanh, một công trình không chỉ là văn chương, mà là một hành trình tâm linh, một tiếng chuông cảnh tỉnh cho những ai còn thao thức với vận mệnh dân tộc và con đường giác ngộ. Anh viết về Đạo không phải bằng ngôn ngữ cao siêu, mà bằng kinh nghiệm của một con người đã đi qua tù đày, lưu vong và khổ nạn, để rồi nhìn thấy rõ vô thường, nhân quả, và lòng từ bi trong từng nhịp thở để khuyên nhân thế cùng tu trì.

Nhạc sĩ Bảo Tố sinh năm 1944, tại quận Tuy Phước, tỉnh Bình Định, thuộc dòng hoàng tộc Nguyễn Phước của triều Nguyễn. Anh am hiểu guitar từ năm trung học rồi bước vào sinh hoạt âm nhạc chuyên nghiệp, chơi mandolin trong nhiều ban nhạc nổi tiếng trước năm 1975. Anh sáng tác nhạc phẩm “Mùa Xuân Tuổi Mộng” đầu tay năm 1966, viết chung với nhạc sĩ Xuân Điềm (hiện tại là Ban Tù Ca Nam CA) khá  hấp dẫn do ca sĩ Phương Dung thu băng, đã đánh dấu một bước đi đầy hứa hẹn. Từ đó, anh để lại nhiều nhạc phẩm được công chúng yêu mến như “Trọn Đời Thương Nhau, Tình Gian Đối, Sau Lần Yêu, Tình Ta Như Lúa Đơm Bông, Mảnh Hồn Hoang, Em Chết Theo Ngày Vu Quy…”

Nhưng điều làm nên tên tuổi của anh không thể phai mờ chính là dòng nhạc tranh đấu trong thời kỳ lưu vong. Những ca khúc như  “Lớp Ba Trường Làng, Tôi Đã Thấy Quỷ, Cô Giáo Dạy Trẻ” không chỉ là âm nhạc, mà là bản án tố cáo, tiếng cười chua chát, sự chế giễu thẳng thắn đối với sự dốt nát và cao ngạo của những kẻ nhân danh quyền lực để tàn phá quê hương.

Anh viết bằng cả đam mê, bằng can đảm với lý tưởng và khí phách của người yêu quê hương cộng thêm trách nhiệm của kẻ còn nợ nước non. Trong sinh hoạt cộng đồng hải ngoại, anh luôn hiện diện, lặng lẽ nhưng bền bỉ. Anh làm giám khảo các cuộc thi tuyển lựa ca sĩ tại Bắc California, nâng đỡ và dìu dắt một thế hệ trẻ yêu âm nhạc Việt, giúp họ giữ gìn tiếng Việt, văn học Việt nơi xứ người và là kẻ gieo mầm văn hóa nơi quê hương Hoa Kỳ này. Nhiều thí sinh từng được anh chấm thi, ngày nay đã thành danh trên con đường văn nghệ; anh không khắt khe, luôn chân thành và công tâm, luôn nghĩ đến lợi ích lâu dài của cộng đồng tị nạn xa quê. Từ những cuộc thi Hoa hậu trong trại tỵ nạn Palawan, đến Bataan của Phi Luật Tân, anh đều hiện diện như một người anh lớn, không ồn ào nhưng đầy trách nhiệm và luôn góp ý cho ban tổ chức thành công.

Riêng tôi, có một kỷ niệm không bao giờ quên, anh chỉ cho tôi học nhạc phẩm “Ai Về Sông Tương” của nhạc sĩ Thông Đạt. Anh kiên nhẫn, chậm rãi, như đang truyền lại không chỉ là giai điệu, mà là tình yêu âm nhạc và sự trân trọng cội nguồn. Trong thập niên 1990 anh làm radio cùng tôi, với chương trình Phát Thanh Phật Giáo đầu tiên tại Hải Ngoại do tôi phụ trách thì anh là người thu âm trên các radio Đông Thành dưới sự bảo trợ của Hòa Thượng Thích Giác Lượng từ Pháp Duyên Tịnh Xá. Rồi đến những năm đầu 2000 anh thành lập radio trên các băng tầng 1430 AM và 1500 AM, với chức danh Quản Đốc, có điều anh quá dễ dãi khi đi lấy quảng cáo cho chương trình, thực hiện trên air xong mà anh ít khi thu được tiền hoàn trả. Tôi nhắc, anh chỉ cười hiền:“Thôi đi em, họ cũng khó khăn như mình, khi nào họ có trả sau.” Chính sự bao dung đó khiến chương trình khó phát triển, nhưng cũng chính điều này làm nên điểm son trong nhân cách của anh, một con người sống vì người khác, không đặt lợi ích cá nhân lên trước.

Nhạc sĩ Nguyễn Phước Bảo Tố từ trần ngày 12 tháng 1 năm 2026 tại San Jose, và quàn tại làng Di Đà (84155 Indio Blvd, Indio, CA. 92201) hưởng thọ 82 tuổi. Ngày 21 tháng 1 năm 2026, tôi từ San Francisco bay xuống Palm Springs, rồi đến chùa Tầm Nguyên, Làng A Di Đà, nơi anh an nghỉ. Chùa nằm yên tĩnh, nắng miền sa mạc trải nhẹ trên mái ngói, gió thổi qua hàng cây như tiếng thì thầm của vô thường. Tôi thấy anh nằm đó; bình an, nhẹ nhàng như đang mỉm cười. Không còn đau đớn, không còn hệ lụy, chỉ còn sự thanh thản của một kiếp người đã trọn vẹn với đời. Nơi đây, khi xác anh được chuyển ra khỏi phòng ướp lạnh thì nhiệt độ gần như băng giá, sau thời kinh do Hòa Thượng Thích Thông Lai và đại chúng gia trì thì thân nhiệt đo độ tăng từ 95o F lên đến 104F, đây là sự mầu nhiệm khó giải thích.

Tại đây, tôi gặp lại các em cùng sống chung một nhà nơi đất Phi: Ngọc Bích, Minh Chuyên, Nguyên Vũ… bay từ Philadelphia sang. Bốn mươi năm xa cách, nay gặp lại, các em đã thành đạt, có gia đình, sự nghiệp, có phòng mạch, hãng xưởng. Nhưng điều làm tôi xúc động nhất là thấy các em trở thành những vị xuất gia gieo duyên, trang nghiêm và hiền dịu trong tấm y vàng với bàn tay chắp hình hoa sen.

Tôi đảnh lễ Hòa Thượng Thích Thông Lai, tri ân Làng A Di Đà đã lo cho anh những ngày cuối. Tôi vui mừng gặp lại thầy Nguyên Hỷ (nguyên là Sĩ Quan Hải quân Bắc Cali) đưa tôi đi thăm tháp Địa Tạng, nơi lưu giữ hàng ngàn viên ngọc xá lợi của những người từng gieo duyên xuất gia tu hạc với chùa. Một cảnh giới linh thiêng, khiến lòng người tự nhiên lắng lại.

Chiều hôm ấy, trên chuyến xe 8 chỗ ngồi, các em Bích, Chuyên, Vũ, Vân … cùng tôi ghé thăm thành phố Palm Springs, uống một ly cà phê nóng và bánh ngọt trong một nhà hàng khá đông khách dưới nắng nhạt cuối ngày. Đây là cơ hội thăm hỏi nhau, kể cho nghe hành trình gian nan và những chuyện bên đời nhạc sĩ Bảo Tố. tất cả là dĩ vãng nhưng nó là những bài học thâm diệu có thể áp dụng bây giờ và mai sau. Hoàng hôn palm Spring thật đẹp khi mặt trời trốn sau dãy núi cao, vươn tia nắng cuối cùng lên lòng chảo thung lũng sa mạc này, rồi các em đưa tôi ra phi trường, chào tạm biệt để chuyến bay khuya trở lại San Francisco với tâm trạng buồn thương và xúc động.

Cuối tuần này, tại khu hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Tây Bắc Hoa Kỳ, (Sat. Jan-24-2025@ 10:00 am in 2670 S. White Rd. San Jose, CA. 95148) lễ truy điệu anh sẽ được tổ chức để bạn bè và đông hương cùng đến thắp hương, truy điệu và an vị di ảnh của cố Nhạc Sĩ Bảo Tố thờ tự nơi đây.

Riêng tôi, trong khoảnh khắc này, xin thắp một nén hương lòng, tiễn đưa người anh bất khuất. Cầu mong anh an nghỉ nơi cõi Tịnh Độ của Phật A Di Đà; luôn mãi nhớ về anh như một người vẹn toàn nhân nghĩa, một nhạc sĩ sống trọn đời với lý tưởng, một con người đã đi qua khổ đau mà không đánh mất lòng từ ái, nhân hậu. Anh Bảo Tố nhẹ bước Tây phương nhưng tiếng nhạc mandolin, lời ca trầm hùng “Tôi Đã Thấy Quỷ”  cũng như nhân cách và nụ cười của anh sẽ còn ở lại rất lâu trong lòng những người đang sống giữa chốn sa bà.

Vĩnh Biệt Anh.

Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng Douglas

Đại Hội Đảng 14: CSVN càng hô tinh giản, thực tế càng phình to tầng quyền lực

Chia sẻ với truyền thông CSVN ở ngoài hành lang Đại Hội Đảng 14 vào ngày 21 tháng Một năm 2026, ông Hoàng Đăng Quang- ủy viên Trung Ương Đảng, phó trưởng ban thường trực Ban Tổ Chức Trung Ương cho biết, công tác nhân sự chuẩn bị cho Ban Chấp hành Trung Ương Đảng khóa 14 được tiến hành sớm, nghiêm túc và tuân thủ đầy đủ quy định của Đảng.

Ông này chia sẻ thêm, các hội nghị Trung Ương 10, 11 và 12 của khóa 13 đã thảo luận kỹ lưỡng, thống nhất cao về phương hướng công tác nhân sự, xây dựng các tiêu chuẩn, cơ cấu, số lượng, điều kiện và quy trình lựa chọn. Đặc nhân sự khóa 14 được bổ sung, bố trí hợp lý số lượng ủy viên Trung Ương Đảng ở các ban đảng, bộ, ngành và địa phương nhằm đáp ứng yêu cầu lãnh đạo, chỉ đạo trong giai đoạn phát triển mới của đất nước.

Đại diện cho Ban Tổ Chức Trung Ương, ông Quang nhấn mạnh yêu cầu kiên quyết không để lọt vào Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng 14 những người không đủ phẩm chất, năng lực, uy tín; đồng thời không bỏ sót những cán bộ thực sự tiêu biểu, có tư duy đổi mới, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm và có kết quả công tác cụ thể. Những biểu hiện như tư duy nhiệm kỳ, nịnh bợ, chạy chức, chạy quyền, tham nhũng, tiêu cực được xác định là không thể chấp nhận trong công tác nhân sự cấp chiến lược.

Riêng chủ trương “bổ sung hợp lý số lượng ủy viên Trung Ương ở các ban đảng, bộ, ngành, địa phương” được dư luận đánh giá là nhà cầm quyền CSVN thể hiện một bước đi mang tính kỹ thuật nhằm hoàn thiện bộ máy lãnh đạo cho nhiệm kỳ tới. Tuy nhiên, đặt trong bối cảnh thực tiễn vận hành quyền lực nhiều năm qua tại Việt Nam, vấn đề này không thể chỉ được nhìn nhận như một sự bổ sung nhân sự thuần túy, mà cần được phản biện chính trị nghiêm khắc hơn.

Thực tế cho thấy, số lượng ủy viên Trung Ương Đảng trong các cơ quan đảng, bộ, ngành tại Việt Nam đã tăng dần qua các khóa, nhưng hiệu quả quản trị và năng lực phản ứng chính sách của bộ máy không tăng tương ứng. Nhiều vụ việc lớn xảy ra trong giai đoạn vừa qua, từ các đại án kinh tế, sai phạm đất đai, đến những cú sốc về quản lý y tế, giáo dục, tài chính…đều diễn ra ngay trong thời kỳ mà bộ máy được cho là “đủ người, đủ cơ cấu, đủ cấp”. Điều đó đặt ra câu hỏi cốt lõi: vấn đề nằm ở số lượng hay ở chất lượng và cơ chế chịu trách nhiệm?

Việc nhấn mạnh “không bỏ sót người tài” và “không để lọt người không đủ tiêu chuẩn” là thông điệp quen thuộc, lặp lại qua nhiều kỳ đại hội. Nhưng thực tế cho thấy, không ít cán bộ từng được đánh giá là “tiêu biểu”, “uy tín cao”, “đủ đức đủ tài” sau đó lại bị xử lý kỷ luật, thậm chí truy cứu trách nhiệm hình sự. Điều này cho thấy khâu thẩm định, giám sát quyền lực và kiểm soát hành vi sau bổ nhiệm vẫn là mắt xích yếu, nếu không muốn nói là hình thức.

Một điểm đáng chú ý khác là cách sử dụng khái niệm “cơ cấu hợp lý”. Trong nhiều năm, cơ cấu này được nhà cầm quyền CSVN linh hoạt điều chỉnh để hợp thức hóa những lựa chọn đã được định sẵn. Khi cần “tăng cường vai trò lãnh đạo”, họ bổ sung thêm ủy viên Trung Ương cho ban đảng; khi cần “bảo đảm tiếng nói địa phương”, họ lại mở thêm suất cho tỉnh, thành. Nhưng hiếm khi thấy một cuộc đánh giá nghiêm túc rằng, việc tăng thêm ủy viên đó đã tạo ra thay đổi tích cực gì trong điều hành hay chỉ làm phình to thêm tầng nấc trung gian.

Đáng lo ngại hơn, việc mở rộng số lượng ủy viên Trung Ương tại các bộ, ngành và địa phương trong bối cảnh CSVN rầm rộ, phô trương công tác sắp xếp, hợp nhất bộ máy có thể vô tình tạo ra nghịch lý: bộ máy được tuyên bố là tinh gọn, nhưng tầng quyền lực chiến lược lại phình to. Nếu không đi kèm với việc thu hẹp đặc quyền, minh bạch hóa trách nhiệm và gắn quyền lực với kết quả cụ thể, thì “bổ sung hợp lý” rất dễ trở thành “bổ sung an toàn”, tức là bổ sung để giữ cân bằng phe nhóm, vùng miền và lợi ích.

Cali Today nhận thấy, những quốc gia phát triển trên thế giới thường không có chủ trương tăng số người nắm quyền, nhà chức trách các nước này thường giới hạn quyền lực và tăng trách nhiệm cá nhân. Trong khi đó, ở Việt Nam, một ủy viên Trung Ương Đảng có thể phụ trách tập thể, ký quyết định theo quy trình, nhưng khi xảy ra hậu quả thì trách nhiệm thường được đưa vào khái niệm “tập thể lãnh đạo”. Nếu cơ chế này không thay đổi, thì dù có bổ sung thêm bao nhiêu ủy viên Trung Ương hiệu quả thực chất cũng khó được cải thiện./.

NGƯỜI QUAN SÁT

Hơn 100 triệu dân nhìn vào Đại Hội Đảng 14: Niềm tin hay hoài nghi ?

Đại Hội Đảng toàn quốc lần thứ 14 của nhà cầm quyền CSVN (gọi tắt là Đại Hội Đảng 14) được tổ Trung tâm Hội nghị Quốc gia (Hà Nội), chính thức bước sang ngày làm việc thứ hai, công tác nhân sự ở các cấp cao nhất, từ Ban Chấp Hành Trung Ương đến Bộ Chính Trị, Tổng Bí Thư và Ban Bí Thư trở thành tâm điểm được dư luận cả nước Việt Nam đặc biệt quan tâm. Những thông tin được công bố gần đây đã cho thấy rõ hai nội dung vô cùng quan trọng của kỳ đại hội này là: quy trình bầu chọn các chức danh lãnh đạo chủ chốt khóa mới và cơ cấu đại biểu tham dự Đại Hội 14.

Theo các quy định do giới “chop bu” CSVN ban hành ở hiện tại, sau khi đại hội bầu ra Ban Chấp Hành Trung Ương khóa 14, hội nghị Trung Ương lần thứ nhất sẽ được triệu tập ngay trong thời gian tổ chức đại hội để tiến hành bầu Bộ Chính Trị, Tổng Bí Thư và Ban Bí Thư. Đây là các cơ quan và chức danh có vai trò quyết định trong việc định hình đường lối, chiến lược và phương thức lãnh đạo của Đảng CSVN trong suốt nhiệm kỳ mới.

Quy trình bầu Bộ Chính Trị trải qua 9 bước, bắt đầu từ phiên họp mở đầu do Tổng Bí Thư khóa trước triệu tập, tiếp đến là báo cáo đề án về số lượng ủy viên dự kiến, thảo luận tại hội trường và tại các tổ, thực hiện ứng cử và đề cử, lập danh sách bầu cử, tiến hành bỏ phiếu kín, kiểm phiếu và công bố kết quả.

Riêng việc bầu Tổng Bí Thư được thực hiện theo 5 bước, từ báo cáo yêu cầu, tiêu chuẩn và danh sách dự kiến, đến thảo luận tại tổ, tổng hợp danh sách, lập danh sách bầu cử và tiến hành bỏ phiếu kín. Quy trình bầu Ban Bí Thư gồm 8 bước, với phương thức tương tự, bảo đảm sự thống nhất trong cách thức lựa chọn nhân sự cấp cao của Đảng. Tất cả các quy trình này đều đặt nền tảng trên quyền lực tập thể của Ban Chấp Hành Trung Ương, cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng CSVN giữa hai kỳ đại hội.

Song song với các quy trình bầu chọn nhân sự chủ chốt, cơ cấu đại biểu tham dự Đại Hội 14 cũng được công bố với những con số cụ thể. Đại hội có tổng cộng 1.586 đại biểu chính thức, đại diện cho hơn 5,6 triệu đảng viên trên cả nước. Trong số này, 163 đại biểu là đương nhiên, 353 đại biểu được bầu từ các đảng bộ trực thuộc Trung Ương và 1.070 đại biểu do Trung Ương chỉ định. Tỷ lệ đại biểu được chỉ định chiếm hơn hai phần ba tổng số đại biểu, phản ánh rõ tính tập trung cao của cơ chế tổ chức đại hội.

Xét về cơ cấu giới tính và thành phần xã hội, đại hội có 1.285 đại biểu nam và 301 đại biểu nữ; 167 đại biểu là người dân tộc thiểu số. Bên cạnh đội ngũ cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp, đại hội còn có sự hiện diện của một số đại biểu tiêu biểu trong các lĩnh vực giáo dục, y tế, văn hóa, lực lượng vũ trang và giới trí thức.

Ngoài các đại biểu chính thức, đại hội còn có sự tham dự của hàng trăm đại biểu khách mời trong nước, bao gồm nhiều nguyên lãnh đạo Đảng và Nhà nước, các ủy viên Trung Ương khóa trước, cán bộ lãnh đạo các ban đảng, địa phương đã nghỉ hưu theo quy định sau sắp xếp, sáp nhập bộ máy, cùng các nhân sĩ, trí thức, văn nghệ sĩ, chức sắc tôn giáo và thanh niên tiêu biểu. Đồng thời, sự hiện diện của đông đảo đại sứ, đại biện và trưởng đại diện các cơ quan ngoại giao nước ngoài và tổ chức quốc tế cho thấy mức độ quan tâm của cộng đồng quốc tế đối với sự kiện chính trị quan trọng này.

Từ các dữ kiện trên, có thể thấy Đại Hội 14 không chỉ là nơi tổng kết một nhiệm kỳ và đề ra phương hướng cho nhiệm kỳ tiếp theo, mà còn là không gian nơi cấu trúc quyền lực của nhà cầm quyền  CSVN  khóa mới được hoàn tất. Các con số về đại biểu và các bước bầu cử phản ánh rõ cách thức tổ chức, lựa chọn và tham gia của các tầng lớp khác nhau trong một kỳ đại hội mang tính quyết định đối với định hướng lãnh đạo đất nước trong 5 năm tới.

Khi hơn trăm triệu dân Việt Nam dõi theo từng bước tiến của Đại Hội Đảng 14, điều được kỳ vọng không chỉ là một kỳ đại hội đúng quy trình, mà là chất lượng của những quyết định nhân sự và mức độ trách nhiệm chính trị mà tập thể lãnh đạo CSVN khóa mới sẽ gánh vác vận mệnh đất nước trong những năm tới sẽ như thế nào? Mong rằng câu trả lời sẽ không là “Đảng càng hô hào, hiện thực đất nước càng tệ”./.

NGƯỜI QUAN SÁT

Bi kịch pháp lý của một Việt kiều Mỹ khi mua nhà tại Việt Nam

Gần 20 năm theo đuổi kiện tụng, 6 bản án và 2 quyết định giám đốc thẩm đều xác nhận quyền sở hữu, một Việt kiều Mỹ vẫn không thể nhận lại căn nhà của mình. Chỉ một kháng nghị ban hành sát ngày cưỡng chế đã đảo lộn toàn bộ cục diện…

Theo tin tức của truyền thông CSVN, vụ án tranh chấp căn biệt thự hơn 466 m2 tại số 10A đường Cửu Long, quận Tân Sơn Hòa (Sài Gòn cũ) giữa Việt kiều Mỹ, 74 tuổi, ông Huỳnh Larry Hưng (còn gọi là Huỳnh Hưng Lợi) và gia đình người đứng tên giúp ông suốt 17 năm qua vừa xuất hiện bước ngoặt bất ngờ vào “phút 89”. Khi cơ quan thi hành án chuẩn bị cưỡng chế để bàn giao tài sản cho ông Hưng theo các bản án đã có hiệu lực pháp luật, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao ban hành quyết định kháng nghị, khiến việc thi hành án bị tạm hoãn và vụ việc quay trở lại vòng tố tụng mới.

Từ nhiều nguồn thông tin khác nhau, Cali Today tìm hiều thì được biệt, nguồn gốc vụ tranh chấp bắt đầu từ năm 1993, khi ông Hưng bỏ tiền mua căn nhà với mục đích để mẹ và gia đình sinh sống. Do thời điểm đó pháp luật Việt Nam chưa cho phép người nước ngoài đứng tên sở hữu nhà ở, ông Hưng đã nhờ một người bạn thân là ông Trần Ngọc Quế đứng tên hộ. Sau khi gia đình ông Quế định cư tại Mỹ, quyền đứng tên tiếp tục được chuyển giao cho vợ chồng ông Huỳnh Quang Trung và bà Lê Thị Vựng.

Đến giai đoạn 2006–2007, ông Trung và bà Vựng lập giấy xác nhận cùng bản tường trình và cam kết tại văn phòng luật sư, thừa nhận toàn bộ căn nhà và khuôn viên là tài sản của ông Hưng. Các văn bản này ghi rõ việc đứng tên chỉ mang tính hình thức và cam kết sẽ sang tên lại cho ông Hưng khi có yêu cầu. Trong thời gian đứng tên giúp, ông Trung còn quản lý và giữ hơn 137.000 USD tiền cho thuê căn biệt thự từ một doanh nghiệp thuê lại.

Sau khi ông Trung qua đời năm 2008, bà Vựng không thực hiện cam kết giao trả nhà đất, dù các văn bản thỏa thuận mang chữ ký của bà đã được giám định là hợp lệ. Tháng 5 năm 2009, ông Hưng khởi kiện yêu cầu tòa án buộc bà Vựng và các con giao lại căn nhà, đồng thời hủy các hợp đồng tặng cho mà bà Vựng đã ký, chuyển một phần tài sản cho ba người con. Phía bị đơn cho rằng họ mua nhà hợp pháp từ gia đình ông Quế, không biết về việc đứng tên giúp, và bác bỏ toàn bộ yêu cầu khởi kiện. Tuy nhiên, kết quả giám định chữ ký đã xác nhận bà Vựng chính là người ký các văn bản cam kết thừa nhận tài sản thuộc về ông Hưng.

Qua nhiều cấp xét xử, từ tòa án quận Tân Bình (cũ), đến tòa phúc thẩm thành phố, các bản án đều chấp nhận yêu cầu của ông Hưng, xác định ông là chủ sở hữu hợp pháp căn biệt thự và buộc gia đình bà Vựng giao trả tài sản. Trong suốt quá trình này, ông Hưng đã có trong tay sáu bản án sơ thẩm và phúc thẩm cùng hai quyết định giám đốc thẩm có hiệu lực pháp luật, đều khẳng định quyền sở hữu của ông đối với căn nhà.

Sau gần hai thập kỷ theo đuổi kiện tụng, đến cuối năm 2025 – đầu năm 2026, cơ quan thi hành án dân sự Sài Gòn (mới) lên kế hoạch cưỡng chế, bàn giao căn biệt thự cho ông Hưng. Người đàn ông Việt kiều cao tuổi tưởng như sắp được nhận lại ngôi nhà mình mua từ đầu thập niên 1990 sau 17 năm mòn mỏi chờ đợi. Tuy nhiên, ngay trước thời điểm cưỡng chế, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao chấp nhận đơn đề nghị của bà Huỳnh Thị Minh Thư, người có quyền lợi liên quan trong vụ án, và ban hành quyết định kháng nghị toàn bộ bản án phúc thẩm. Kháng nghị yêu cầu Hội đồng Thẩm phán Tòa án Tối cao hủy các bản án sơ thẩm và phúc thẩm, chuyển hồ sơ về cho một tòa án khác xét xử lại từ đầu, khiến toàn bộ quá trình thi hành án bị đình lại.

Theo quyết định kháng nghị, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao không phủ nhận quyền sở hữu của ông Hưng, mà cho rằng quá trình giải quyết vụ án trước đây tồn tại nhiều vi phạm tố tụng và thiếu sót nghiêm trọng. Cụ thể, diện tích tranh chấp hơn 466 m2 nhưng thực tế chỉ có 117,4 m2 được cấp giấy chứng nhận quyền sở hữu, song tòa án chưa làm rõ đầy đủ. Viện Kiểm sát cũng cho rằng tòa án các cấp đã không đưa Ủy ban nhân dân có thẩm quyền tham gia tố tụng, chưa xem xét yêu cầu của bị đơn về công sức gìn giữ tài sản, chưa đánh giá thấu đáo vấn đề lối đi theo quy định của Bộ luật Dân sự, cũng như chưa xác định rõ hiện trạng tài sản qua các thời kỳ, dẫn đến bản án khó thi hành trên thực tế.

Phản hồi lại kháng nghị, ông Hưng cho rằng các vấn đề về giấy chứng nhận quyền sử dụng đất chỉ mang tính thủ tục hành chính và không làm thay đổi bản chất quyền sở hữu đã được xác lập bằng các cam kết dân sự rõ ràng từ năm 2006–2007. Ông cũng khẳng định phía gia đình bà Vựng chưa từng yêu cầu xem xét công sức gìn giữ tài sản trong suốt quá trình xét xử trước đó. Ngoài ra, ông cho biết đã mua thêm các lô đất liền kề, nâng tổng diện tích khu đất lên hơn 716 m2, và theo cam kết năm 2007, toàn bộ phần đất này đều thuộc quyền sở hữu của ông dù chưa được hợp thức hóa đầy đủ về mặt pháp lý.

Hiện vụ án đang bước sang giai đoạn pháp lý mới khi Hội đồng Thẩm phán Tòa án Tối cao xem xét kháng nghị để quyết định giữ nguyên hay hủy các bản án đã có hiệu lực. Quyết định kháng nghị ban hành vào thời điểm sát giờ cưỡng chế khiến dư luận không khỏi bất ngờ, bởi nó có thể kéo dài thêm nhiều năm nữa hành trình đi tìm công lý của ông Hưng, người đã gần như kiệt sức sau gần hai thập kỷ theo đuổi việc đòi lại căn nhà mình đã mua cho gia đình từ những năm đầu đổi mới.

Vụ án không chỉ là một vụ kiện dân sự kéo dài, mà đã trở thành biểu tượng gai góc cho hành trình đi tìm công lý đầy trắc trở của một Việt kiều cao tuổi giữa mê cung tố tụng. Khi sáu bản án và hai quyết định giám đốc thẩm đã có hiệu lực pháp luật, khi đồng hồ thi hành án chỉ còn tính bằng ngày, thì một quyết định kháng nghị xuất hiện ở “phút 89” đã đảo ngược tất cả. Khoảnh khắc ấy không chỉ khiến số phận một căn nhà rẽ sang hướng khác, mà còn đặt ra câu hỏi nhức nhối về sự ổn định của phán quyết tư pháp và niềm tin của người dân vào công lý./.

NGƯỜI QUAN SÁT

Ủy ban Hạ viện bỏ phiếu truy cứu vợ chồng Clinton tội khinh thường Quốc hội trong vụ Epstein

Các nhà lập pháp đã tiến thêm một bước hướng tới việc truy cứu cựu Tổng thống Bill Clinton và cựu Ngoại trưởng Hillary Clinton vì tội “khinh thường Quốc hội”, do từ chối tuân thủ trát đòi (subpoena) yêu cầu ra điều trần trong cuộc điều tra của Quốc hội liên quan đến Jeffrey Epstein.

Ủy ban Giám sát Hạ viện (House Oversight Committee), do đảng Cộng hòa kiểm soát, đã bỏ phiếu đưa vấn đề này ra toàn thể Hạ viện để biểu quyết. Chủ tịch Hạ viện Mike Johnson, người ủng hộ việc truy cứu khinh thường Quốc hội đối với vợ chồng Clinton, cam kết sẽ đưa các nghị quyết này ra để Hạ viện bỏ phiếu.

Một số nghị sĩ Dân chủ đã cùng Cộng hòa bỏ phiếu ủng hộ việc truy cứu đối với cựu tổng thống. Cuộc bỏ phiếu liên quan đến cựu ngoại trưởng cũng mang tính lưỡng đảng, dù số Dân chủ ủng hộ ít hơn; một số cho rằng bà Hillary nên được phép nộp bản tường trình bằng văn bản hoặc lẽ ra không nên bị trát đòi ra làm chứng ngay từ đầu.

Tuy nhiên, về thực tế điều đó không làm thay đổi kết quả, vì phía Cộng hòa vẫn đủ phiếu để đưa cả hai trường hợp lên Hạ viện.

Hành động của ủy ban đánh dấu mức leo thang mới trong cuộc đối đầu với vợ chồng Clinton về việc cung cấp lời khai trong cuộc điều tra Epstein mang tính lưỡng đảng. Nếu Hạ viện do Cộng hòa kiểm soát thông qua bỏ phiếu khinh thường Quốc hội, đây vừa có tính biểu tượng như một lời khiển trách, vừa có thể trở thành công cụ gây sức ép buộc họ phải ra điều trần. Đồng thời, việc này cũng có thể dẫn tới hệ quả pháp lý nếu Hạ viện biểu quyết và tòa án hoặc Bộ Tư pháp quyết định thụ lý.

Một cuộc bỏ phiếu tại toàn thể Hạ viện sẽ mở đường cho việc chuyển hồ sơ sang Bộ Tư pháp, nơi sẽ phải quyết định có truy tố hay không.

“Cựu Tổng thống Clinton và bà Clinton có nghĩa vụ pháp lý phải ra cung cấp lời khai (deposition) trước ủy ban này. Họ đã từ chối,” Chủ tịch Ủy ban Giám sát Hạ viện James Comer phát biểu trong phiên họp ủy ban hôm thứ Tư.

Clinton tìm “lối thoát phút chót”

Cựu tổng thống đã tìm cách tháo gỡ vào phút chót nhằm ngăn tiến trình khinh thường Quốc hội. Theo một lá thư từ luật sư của vợ chồng Clinton gửi ông Comer mà CNN có được, ông Clinton đề nghị thực hiện một cuộc phỏng vấn giới hạn chỉ với hai lãnh đạo cao nhất của ủy ban.

Trong tuyên bố của mình, Comer gọi đề nghị đó là “không hợp lý” và nói sẽ tiếp tục thúc đẩy việc truy cứu khinh thường Quốc hội.

Trong thư đề ngày 16/1, luật sư của ông Clinton nói sẵn sàng để cựu tổng thống tham gia một cuộc phỏng vấn với Comer và nghị sĩ Dân chủ cao cấp nhất trong ủy ban là Dân biểu Robert Garcia, “trong các nội dung thuộc phạm vi” cuộc điều tra Epstein. Đến 19/1, phía luật sư tiếp tục cho biết nhân viên cũng có thể tham dự buổi phỏng vấn.

“Ông đã bác các đề nghị đó và thay vì đưa ra đề xuất đối ứng, ông chọn tạo ra ‘màn trình diễn’ của một thủ tục khinh thường Quốc hội,” các luật sư Ashley CallenDavid E. Kendall viết.

Comer phản pháo rằng “các đòi hỏi mới nhất của vợ chồng Clinton cho thấy họ tin rằng họ ‘mang họ Clinton’ nên được đối xử đặc biệt.” Ông nhấn mạnh trát đòi lưỡng đảng của Ủy ban Giám sát yêu cầu vợ chồng Clinton phải ra lấy lời khai có tuyên thệ và được ghi chép/ghi biên bản.

Dù đàm phán giữa hai bên đổ vỡ, Comer nói với phóng viên rằng “vẫn còn cơ hội” đạt thỏa thuận. Ông lưu ý vợ chồng Clinton còn hai tuần trước khi vụ việc được đưa ra bỏ phiếu chung cuộc tại sàn Hạ viện.

Dân chủ đặt câu hỏi về Maxwell và hồ sơ Epstein

Nghị sĩ Garcia nói ông muốn nghe từ vợ chồng Clinton, nhưng đặt câu hỏi vì sao Comer không thúc đẩy quyết liệt việc lấy lời khai của Ghislaine Maxwell — đồng phạm của Epstein — người cũng đã bị trát đòi.

Garcia cũng chất vấn vì sao Comer không gây áp lực với Bộ Tư pháp khi cơ quan này không công bố toàn bộ hồ sơ Epstein trước ngày 19/12, thời hạn mà luật quy định.

“Phải nói rõ: chúng tôi muốn nói chuyện với cựu Tổng thống Bill Clinton, muốn ông trả lời câu hỏi. Chúng tôi cũng muốn Ghislaine Maxwell trả lời. Và chúng tôi cũng muốn biết vì sao Pam Bondi từ chối công bố tất cả hồ sơ,” Garcia nói.

Sau phiên họp, Comer cho biết ông không bênh vực Bộ trưởng Tư pháp về việc Bộ Tư pháp “câu giờ” công bố hồ sơ Epstein. Tuy vậy, ông nói không thấy lý do để truy cứu Bondi vì khinh thường Quốc hội dù thời hạn luật định đã qua.

“Không ai bên phía chúng tôi đang bảo vệ Bondi,” Comer nói.

Tranh luận xoay quanh Trump

Dù một số nghị sĩ Dân chủ đồng ý rằng Bill Clinton cần trả lời về quan hệ trước đây với Epstein, nhiều người cho rằng ủy ban cũng nên phỏng vấn Tổng thống Donald Trump vì cùng lý do.

Comer nói Trump đã “trả lời nhiều câu hỏi” về Epstein. Khi bị nhắc rằng các câu trả lời đó không diễn ra dưới tuyên thệ, Comer nói thêm: “Chưa từng có tổng thống đương nhiệm nào phải tuyên thệ trước một phiên điều trần của Ủy ban Giám sát. Nhưng cứ chờ xem mọi chuyện diễn biến thế nào. Chúng tôi muốn sự thật.”

Comer cho biết ông chưa thấy điều gì “liên quan trực tiếp” đến Trump, nhưng cũng không loại trừ khả năng cần trao đổi với tổng thống.

“Tôi nhắc lại ý cựu Bộ trưởng Tư pháp Bill Barr: nếu có bằng chứng sai phạm của Tổng thống Trump thì nó đã lộ ra. Nhưng khi tài liệu tiếp tục được chuyển tới và thêm chứng cứ được tiết lộ, chúng ta sẽ xem xét tiếp. Không ai đứng trên luật pháp, và chúng tôi sẽ không bỏ sót bất kỳ hướng nào,” Comer nói.

Trong phiên họp, Comer thông báo Maxwell dự kiến ra khai cung kín vào ngày 9/2. Ông cho rằng Maxwell nhiều khả năng sẽ viện dẫn Tu chính án thứ Năm để không trả lời nhằm tránh tự incriminate (tự buộc tội).

Comer cũng cáo buộc luật sư vợ chồng Clinton đề xuất không có biên bản ghi chính thức — điều mà người phát ngôn của Bill Clinton bác bỏ.

Comer nói việc không có biên bản chính thức là “xúc phạm người dân Mỹ” đang muốn biết sự thật về Epstein. Tài khoản X của phía Cộng hòa tại ủy ban còn cho rằng vợ chồng Clinton “đòi chỉ có một nhân viên mỗi bên ‘ghi chú’ trong một cuộc ‘phỏng vấn’.”

Người phát ngôn của Clinton, Angel Ureña, đáp trả Comer trên X: “Chúng tôi chưa bao giờ nói không với biên bản. Phỏng vấn vẫn được ghi nhận và dưới tuyên thệ. Viết tay hay đánh máy không phải là lý do của chuyện này. Nếu đó là vấn đề cuối cùng hay duy nhất thì mọi việc đã khác. Ông cứ liên tục đánh lạc hướng để bảo vệ ‘người nào đó’, và Chúa mới biết là gì.”

Nguồn CNN

Elizabeth Holmes xin ông Trump cho ra tù sớm

Elizabeth Holmes, cựu CEO tai tiếng của Theranos, đã gửi đơn đề nghị Tổng thống Donald Trump giảm án để được ra tù sớm, sau khi bà bị kết tội lừa đảo các nhà đầu tư, theo hồ sơ xin ân xá nộp từ năm ngoái cho Bộ Tư pháp Mỹ.

Holmes bị kết án năm 2022 và đến năm 2023 thì vào trại giam liên bang tại Texas để thi hành mức án 11 năm tù, dự kiến mãn hạn vào tháng 12/2031. Nếu yêu cầu giảm án được chấp thuận, Holmes có thể được trả tự do sớm gần 6 năm.

Năm ngoái, một tòa phúc thẩm liên bang đã giữ nguyên bản án đối với Holmes và Chủ tịch Theranos Ramesh “Sunny” Balwani. Tòa cũng giữ nguyên khoản bồi thường 452 triệu USD mà Holmes và Balwani bị buộc phải trả cho các nạn nhân.

Holmes thành lập Theranos khi còn là sinh viên đại học. Công ty từng được định giá 9 tỷ USD và nhanh chóng đưa bà trở thành một trong những phụ nữ nổi tiếng nhất Thung lũng Silicon, nhờ lời hứa “lật đổ” ngành y tế. Theranos tuyên bố công nghệ của họ có thể xét nghiệm chính xác và hiệu quả các bệnh như ung thư, tiểu đường chỉ bằng vài giọt máu. Công ty từng thu hút 945 triệu USD vốn đầu tư, có hội đồng quản trị gồm nhiều nhân vật chính trị nổi tiếng và ký kết hợp tác với các đối tác bán lẻ lớn.

Tuy nhiên, một cuộc điều tra của Wall Street Journal sau đó đã đặt nghi vấn về phương pháp xét nghiệm và năng lực thực sự của công nghệ Theranos. Đến năm 2018, Holmes và Balwani bị truy tố với hàng loạt cáo buộc lừa đảo qua đường dây điện tử (wire fraud)âm mưu lừa đảo. Cả hai đều bác bỏ các cáo buộc và tuyên bố vô tội.

Holmes, 41 tuổi, hiện đang thụ án tại Federal Prison Camp Bryan, một trại giam liên bang an ninh tối thiểu, cách Houston khoảng 100 dặm.

Tòa Bạch Ốc không bình luận về các đơn xin ân xá, và một quan chức cho CNN biết quyết định cuối cùng đối với việc ân xá hay giảm án hoàn toàn thuộc thẩm quyền của tổng thống. Luật sư của Holmes hiện chưa phản hồi yêu cầu bình luận.

Những tháng gần đây, Holmes lại thu hút sự chú ý trên mạng sau khi tài khoản X của bà xuất hiện trở lại với các bài đăng mới, trong đó có một bài gần đây ca ngợi các nỗ lực của ông Trump nhằm giảm chi phí chăm sóc y tế. Tài khoản này cũng đăng nội dung về chồng, con và sinh hoạt trong tù của Holmes, đồng thời ghi chú rằng các bài đăng “phần lớn là lời của tôi, được người khác đăng giúp”. Hiện chưa rõ ai đang quản lý tài khoản.

“Chúng tôi vẫn đang tiếp tục đấu tranh để chứng minh tôi vô tội và chúng tôi biết sự thật không thể bị chôn vùi mãi mãi,” tài khoản của Holmes đăng tối thứ Tư (nguyên văn có lỗi chính tả).

Trong nhiệm kỳ hai, ông Trump đã thực hiện nhiều vụ ân xá hoặc giảm án đáng chú ý, trong đó có Changpeng Zhao (nhà sáng lập Binance), người nhận tội liên quan đến rửa tiền năm 2023, và Ross Ulbricht, người từng thụ án chung thân vì lập chợ đen Silk Road trên dark web.

Nguồn CNN

Israel bắn chết nhà báo và trẻ em ở Gaza, đẫm máu nhất từ khi ngừng bắn

Các lực lượng Israel hôm thứ Tư đã khiến ít nhất 11 người Palestine thiệt mạng tại Dải Gaza, trong đó có hai bé trai 13 tuổi, ba nhà báo và một phụ nữ, theo các bệnh viện. Đây được xem là một trong những ngày chết chóc nhất tại vùng lãnh thổ bị chiến tranh tàn phá này kể từ khi thỏa thuận ngừng bắn giữa Hamas và Israel có hiệu lực vào tháng 10.

Trong lúc đó, Hoa Kỳ đang tìm cách thúc đẩy thỏa thuận tiến triển, hướng tới triển khai giai đoạn hai đầy thách thức.

Trong số các nạn nhân có ba nhà báo Palestine, thiệt mạng khi đang ghi hình gần một trại dành cho người di tản ở miền trung Gaza, theo một quan chức phụ trách trại. Quân đội Israel cho biết họ phát hiện các nghi can đang vận hành máy bay không người lái (drone) và coi đây là mối đe dọa đối với binh sĩ của họ.

Hai bé trai 13 tuổi thiệt mạng trong hai vụ riêng biệt

Hai em nhỏ bị giết trong hai sự việc khác nhau.

Trong vụ thứ nhất, một bé trai 13 tuổi, cha em và một người đàn ông 22 tuổi bị drone Israel tấn công ở phía đông trại tị nạn Bureij, theo giới chức Bệnh viện Al-Aqsa Martyrs tại thị trấn Deir al-Balah (miền trung), nơi tiếp nhận thi thể.

Chưa rõ ba người này có vượt sang khu vực do Israel kiểm soát hay không.

Trong vụ thứ hai, một bé trai 13 tuổi khác bị binh sĩ bắn tại thị trấn phía đông Bani Suheila, theo Bệnh viện Nasser sau khi tiếp nhận thi thể. Trong đoạn video lan truyền trên mạng, cha của em Moatsem al-Sharafy được nhìn thấy đang ôm thi thể con và khóc nức nở.

Mẹ em, bà Safaa al-Sharafy, nói với AP rằng con trai bà rời nhà đi nhặt củi để bà có thể nấu ăn.

“Con đi từ sáng sớm, lúc đó đang đói,” bà nói, nước mắt chảy dài. “Nó bảo tôi sẽ đi nhanh rồi về.”

Xe chở 3 nhà báo bị không kích

Cũng trong ngày thứ Tư, một cuộc không kích của Israel đã đánh trúng một chiếc xe chở ba nhà báo Palestine, khi họ đang quay phim về một trại người di tản mới do một ủy ban thuộc chính phủ Ai Cập quản lý ở khu vực Netzarim, theo ông Mohammed Mansour, phát ngôn viên của ủy ban.

Ông Mansour cho biết các nhà báo đang ghi lại hoạt động của ủy ban và vụ tấn công diễn ra cách khu vực do Israel kiểm soát khoảng 5 km. Ông nói chiếc xe đã được phía Israel nhận diện là thuộc về ủy ban. Video cho thấy chiếc xe cháy đen, bốc khói bên vệ đường.

Một trong các nhà báo thiệt mạng, Abdul Raouf Shaat, là cộng tác viên thường xuyên của hãng tin Agence France-Presse (AFP), nhưng AFP cho biết vào thời điểm đó ông không làm nhiệm vụ cho hãng.

“Abdul được đội ngũ AFP theo dõi Gaza hết sức yêu quý. Họ nhớ về anh như một đồng nghiệp hiền hậu,” AFP nêu trong tuyên bố, đồng thời yêu cầu mở một cuộc điều tra toàn diện về cái chết của ông.

Theo Ủy ban Bảo vệ Nhà báo (CPJ), đã có hơn 200 nhà báo và nhân viên truyền thông Palestine bị giết ở Gaza kể từ khi chiến tranh bùng phát năm 2023, trong đó có nữ phóng viên hình ảnh Mariam Dagga, người từng làm việc cho AP và nhiều cơ quan báo chí khác.

Gần 5 tháng sau các cuộc không kích vào một bệnh viện khiến Dagga và bốn nhà báo khác thiệt mạng, quân đội Israel cho biết vẫn tiếp tục điều tra.

Người dân hoảng loạn bỏ chạy khi khói bốc lên sau một cuộc không kích của Israel tại làng Qennarite, miền nam Lebanon, ngày 21 tháng 1 năm 2026. | Mohammed Zaatari/AP
Israel tiếp tục cấm báo chí quốc tế vào Gaza

Ngoài một số chuyến tham quan hiếm hoi có hướng dẫn, Israel vẫn cấm phóng viên quốc tế vào Gaza để đưa tin chiến sự. Các cơ quan truyền thông chủ yếu dựa vào nhà báo Palestine tại Gaza — cũng như người dân địa phương — để phản ánh tình hình thực tế.

Giới chức Bệnh viện Nasser cũng cho biết hôm thứ Tư họ tiếp nhận thi thể một phụ nữ Palestine bị binh sĩ Israel bắn tại khu vực Muwasi thuộc thành phố Khan Younis (miền nam), nơi quân đội không kiểm soát.

Trong một vụ tấn công khác, ba anh em ruột thiệt mạng do xe tăng bắn phá tại trại Bureij, theo Bệnh viện Al-Aqsa Martyrs.

Hơn 470 người chết từ khi ngừng bắn có hiệu lực

Bộ Y tế Gaza cho biết kể từ khi thỏa thuận ngừng bắn có hiệu lực ngày 10/10, đã có hơn 470 người Palestine thiệt mạng do hỏa lực Israel. Trong đó ít nhất 77 người bị bắn chết gần tuyến ngừng bắn phân chia lãnh thổ giữa khu vực do Israel kiểm soát và phần lớn cộng đồng Palestine tại Gaza.

Bộ này thuộc chính quyền do Hamas lãnh đạo và duy trì hệ thống thống kê thương vong chi tiết, được các cơ quan Liên Hiệp Quốc và chuyên gia độc lập đánh giá là tương đối đáng tin cậy.

Giai đoạn một của thỏa thuận ngừng bắn tháng 10 — giúp tạm dừng hai năm giao tranh giữa Israel và Hamas — tập trung vào việc trao trả toàn bộ con tin còn lại để đổi lấy việc thả hàng trăm người Palestine bị giam giữmột phần rút quân Israel khỏi Gaza.

Hầu như toàn bộ con tin, còn sống hoặc đã chết, đều đã được đưa về Israel, chỉ còn một trường hợp. Ran Gvili, cảnh sát 24 tuổi còn được gọi là Rani, đã chết khi giao chiến với Hamas trong cuộc tấn công ngày 7/10/2023 — sự kiện khởi đầu chiến tranh.

Người thân của anh hôm thứ Tư một lần nữa kêu gọi chính phủ Israel và Tổng thống Mỹ Donald Trump thúc đẩy việc đưa hài cốt của anh về.

“Chúng tôi cần tiếp tục khuếch đại tiếng nói của Rani, nói về con, kể về con, và nói với thế giới rằng chúng tôi — người dân Israel — sẽ không bỏ rơi bất kỳ ai,” mẹ anh, bà Talik Gvili, nói. Bà cho biết gia đình thực sự “không biết anh ấy đang ở đâu.”

Hamas cho biết họ đã cung cấp “toàn bộ thông tin” mà họ có về thi thể Gvili cho các bên trung gian đàm phán ngừng bắn, đồng thời cáo buộc Israel cản trở nỗ lực tìm kiếm ở những khu vực họ đang kiểm soát tại Gaza.

Israel không kích miền nam Lebanon, nhiều người bị thương

Cũng trong ngày thứ Tư, không quân Israel tiến hành nhiều đợt không kích vào các địa điểm ở miền nam Lebanon mà họ cho là nơi Hezbollah cất giấu vũ khí, đồng thời tấn công các khu vực dọc biên giới Lebanon–Syria, nơi Israel cáo buộc có hoạt động buôn lậu vũ khí.

Quân đội Israel cho biết họ đã đánh trúng 4 cửa khẩu biên giới tại vùng đông bắc Lebanon, khu vực Hermel.

Trước đó, các cuộc tấn công vào ba ngôi làng miền nam Lebanon nhắm vào các cơ sở được cho là kho vũ khí. Israel nói họ đã phát cảnh báo sơ tán. Bộ Y tế Lebanon cho biết 19 người, trong đó có cả nhà báo, bị thương tại làng Qennarit (miền nam), phía nam thành phố cảng Sidon.

Giới chức Lebanon lên án các cuộc không kích. Tổng thống Joseph Aoun gọi đây là hành động “xâm lược có hệ thống”.

Ngoài ra, các cuộc tấn công bằng drone vào xe hơi tại hai ngôi làng BazouriyehZahrani khiến 2 người thiệt mạng, theo Hãng tin Quốc gia (NNA) của Lebanon.

Đây là các vụ tấn công mới nhất trong chuỗi hoạt động quân sự gần như diễn ra hằng ngày của Israel, kể từ khi một thỏa thuận ngừng bắn cách đây hơn một năm kết thúc cuộc chiến 14 tháng giữa Israel và Hezbollah. Thỏa thuận có điều khoản Lebanon cam kết giải giáp các nhóm vũ trang — điều Israel cho rằng cho đến nay vẫn chưa được thực thi.

Nguồn POLITICO