Home Blog Page 114

TIÊU ĐIỂM Cali Today: Chủ Tịch Nước CSVN thăm lũ chọn nơi sạch sẽ để chụp ảnh

Sáng ngày 18 tháng 11 năm 2025, Chủ Tịch Nước cộng sản Việt Nam Lương Cường có chuyến công tác tại Đà Nẵng, trong đó dự Ngày hội Đại đoàn kết toàn dân tại thôn Bảo An, xã Gò Nổi – vùng từng chịu ảnh hưởng nặng nề bởi mưa lũ. Truyền thông chính thức đưa tin ông đã “thăm, động viên bà con vùng lũ” và gửi lời chia sẻ sâu sắc với những mất mát về người và tài sản.

Tuy nhiên, dư luận đang dấy lên nhiều hoài nghi: liệu chuyến đi thăm lũ của ông Cường có thật sự như những gì được mô tả, hay chỉ là màn hình ảnh được chọn lọc kỹ càng, đến những điểm an toàn, nơi ảnh hưởng chưa tàn khốc –

Theo báo chí đưa tin, điểm đến của ông Cường và phái đoàn chủ yếu là xã Gò Nổi, thôn Bảo An – vùng “rốn lũ” được lựa chọn để tổ chức Ngày hội Đại đoàn kết. Báo chí cộng sản Việt Nam cũng nhấn mạnh, ông Cường trao quà, động viên người dân và khẳng định Đảng, Nhà nước sẽ “nỗ lực tối đa để hỗ trợ đồng bào”, đồng thời yêu cầu các ngành chức năng khôi phục điện, nước, thông tin liên lạc và hỗ trợ lương thực, thuốc men cho các khu vực bị cô lập.

Nhưng sự thật là: hình ảnh trong các bản tin phần lớn dừng lại ở những cảnh nhẹ nhàng, những gia đình được lựa chọn, những con đường đã được làm sạch hoặc chưa ngập sâu tại thời điểm thăm viếng. Không thấy bóng dáng của những vùng bị sạt lở nghiêm trọng, khe suối bị xói mòn, những mái nhà đã sụp phần tường, hoặc những đoạn đường bị chia cắt hoàn toàn. Điều này làm dấy lên nghi vấn: phải chăng đoàn công tác của ông Lương Cường chỉ kiểm tra lũ ở vùng an toàn, nơi dễ tổ chức, dễ chụp ảnh?

Trong bối cảnh chính trị, việc lãnh đạo cấp cao xuống xem dân sau thiên tai là một truyền thống được nhiều người kỳ vọng như một cách thể hiện quan tâm, cam kết của quyền lực đối với người dân khổ. Nhưng khi chuyến thăm chỉ diễn ra ở những khu vực được dọn dẹp, được chuẩn bị trước, nó dễ trở thành một cuộc trình diễn chính sách hơn là hành động thực chất cứu trợ sâu sát.

Hãy tưởng tượng: một đoàn công tác với Chủ tịch nước, Chủ tịch Uỷ ban Mặt Trận Tổ Quốc Trung ương, Phó Chủ tịch Quốc Hội, Phó Thủ tướng đi theo, di chuyển bằng xe, được bảo vệ, có lực lượng an ninh, ekip truyền thông liệu họ có mạnh dạn rẽ vào những con đường lầy lội, những khu vực đã sạt lở, nơi gánh nặng thiệt hại đang đè lên vai người dân bơ vơ? Hay họ chỉ dừng lại ở con đường sạch sẽ, êm ả, nơi dân đã dọn dẹp, nơi dễ nói là chúng tôi đã đến thăm, động viên?

Hình ảnh người dân cười chào lãnh đạo, khiến người xem đôi khi quên mất rằng vùng lũ có nghĩa là nhiều gia đình đang sống trong điều kiện tạm bợ, nhiều mái nhà bị hư hỏng, nhiều người phải đối mặt với mất mát lớn về tài sản, thậm chí cả tính mạng sau bão lũ. Nếu không đến những khu vực thiệt hại nặng nhất, liệu quyền lực có thực lòng nhìn thấy những mất mác đớn đau nhất của dân?

Thật sự, thiệt hại do lũ lụt không chỉ nằm ở chuyện nước ngập một vài con đường. Ở nhiều vùng của Đà Nẵng, lũ kéo theo sạt lở, đất đá đổ sập, nhà dân được xây bằng vật liệu tạm như tôn, gỗ dễ bị phá hủy trong những đợt mưa lớn. Có nơi người dân mất mảnh vườn trồng trọt, tài sản nhỏ; có nơi mất lương thực dự trữ; có nơi mất mối sinh kế lâu năm. Nhưng đoàn ông Lương Cường hình như chỉ ghé thăm những ngôi nhà còn đứng vững, những gia đình vẫn có mái, vẫn có hình ảnh gần như bình thường.

Điều này đặt ra câu hỏi: phải chăng khâu lựa chọn điểm đến đã bỏ sót phần khổ đau nhất? Khi mọi thứ đã được dọn dẹp để đón khách cao cấp, việc thăm lũ chỉ là một hoạt động mang tính biểu tượng, để tuyên truyền hơn là một cứu trợ thực chất, có tâm, có trách nhiệm?

Theo thông tin từ truyền thông cộng sản Việt Nam, ông Lương Cường cùng phía đoàn đã trao 20 tỷ đồng cho Đảng bộ, chính quyền và nhân dân Đà Nẵng để khắc phục hậu quả thiên tai. Con số lớn, nghe rất hoành tráng, nhưng dư luận tự hỏi: 20 tỷ này sẽ đi về đâu? Là hỗ trợ khẩn cấp cho các hộ dân thiệt hại nặng, để cất lại mái nhà, sửa vườn, xây lại tường, gia cố suối sạt lở? Hay chủ yếu dùng cho việc dọn dẹp, khắc phục hạ tầng? Liệu nguồn hỗ trợ có thực sự đến tay những gia đình nghèo nhất, hay được phân bổ qua cơ chế chính quyền để giảm áp lực truyền thông hơn là cứu trợ đúng đối tượng?

Nếu thực sự là để cứu dân thì phần lớn số tiền phải đến với những người mất có chiều sâu: mất cả đất, mất nhà, mất thu nhập. Còn nếu phần lớn được dùng để xử lý hạ tầng công cộng (đường, mương, hệ thống thoát nước), thì việc lãnh đạo cao cấp ghé thăm những nơi sạch lũ chỉ là một cảnh mang tính biểu tượng, giống như một chương trình tuyên truyền phát trên truyền hình để khẳng định rằng chính quyền đã rất quan tâm.

Không ít người dân mạng và các nhà bình luận đặt câu hỏi: có phải việc đến điểm rất an toàn chứng tỏ Chủ Tịch Nước không dám đối diện với sự tàn khốc thực sự của thiên tai? Thay vì khó khăn, bùn lầy, sạt lở, ông chỉ đến những mái nhà tạm còn đứng được, thôn đã được dọn dẹp tạm, dân đã được cất tạm nhà, để trao quà, chụp ảnh.

Họ mỉa mai rằng đây là chuyến thăm và dự ngày hội đoàn kết được dàn dựng kỹ càng, nơi người dân được lựa chọn và chuẩn bị trước, để hình ảnh Chủ tịch nước quan tâm dân vùng lũ lan truyền mà không cần đối mặt với thực tế khốc liệt của thiên tai. Một số người còn nói thẳng: nếu lãnh đạo thực lòng muốn thấu hiểu và giúp đỡ, họ nên đi vào những con ngách nhỏ, lội bùn, thăm những gia đình đã mất vườn hoặc nhà, chứ không phải đứng trên đường lớn, đi qua cánh cửa gọn gàng, chụp ảnh, rồi rời đi.

Cái mà dư luận mong đợi không chỉ là một chuyến thăm lũ, mà là một cam kết thực chất: cam kết giúp người dân khôi phục cuộc sống, cam kết giúp xây dựng lại những vùng dễ sạt lở, cam kết đầu tư lâu dài cho hạ tầng chống thiên tai, không chỉ dọn dẹp tạm.

Khi người lãnh đạo cấp cao chỉ ghé thăm những vùng đẹp đã dọn, thì truyền thông dễ ca ngợi sự quan tâm của Nhà nước, nhưng người dân thì vẫn ở lại với bùn lầy, sạt lở, thiệt hại nặng. Việc công bố 20 tỷ đồng là tin tốt, nhưng dân sẽ nhớ lâu nếu số tiền ấy không thực sự đến tay những người nghèo chịu thiệt hại nặng nhất. Nếu lãnh đạo chỉ muốn làm truyền thông, thì hiệu ứng chính trị sẽ có nhưng nếu muốn làm thực chất, thì cần hành động mang tính bền vững, không dừng lại ở màn hình ảnh bắt tay, tặng quà.

Tinh thần đoàn kết là giá trị rất lớn, là truyền thống thiêng liêng của dân tộc mà Chủ tịch nước nhiều lần nhắc đến. Nhưng đoàn kết không tự nhiên hình thành khi người quyền cao đến thăm một ngày rồi đi. Đoàn kết bền vững được xây dựng khi chính quyền, người dân và cộng đồng cùng thực sự tham gia vào khắc phục hậu quả, cùng nhau xây dựng lại, cùng nhau tạo dựng cơ chế phòng chống thiên tai, chứ không chỉ là hình thức một lần.

Việc đi thăm người dân vùng lũ không phải là trò diễn, mà là trách nhiệm. Nếu không đối diện với thực tế đau thương nhất, thì chuyến thăm chỉ như một tấm ảnh đẹp đăng báo nhưng không cứu được mái nhà sập, không làm lành vết sạt lở, không bù đắp mất mát lớn nhất. Dư luận mỉa mai có lẽ không chỉ vì chuyến thăm, mà vì quyền lực đã chọn cách quan tâm nhẹ nhàng, trong khi sự khốc liệt của thiên tai đang còn tới mức không thể che giấu.

Việc ông Chủ Tịch Nước cộng sản Việt Nam Lương Cường cùng phái đoàn đến Đà Nẵng thăm người dân vùng lũ, dự ngày hội đại đoàn kết, tặng quà, hứa hỗ trợ – nghe thì trang trọng và đầy nhân nghĩa. Nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy một khoảng cách giữa hình ảnh quyền lực trên truyền thông và hiện thực đau thương của người dân vùng lũ. Sự an toàn chọn lọc trong điểm đến, việc trao quà ở nơi đã dọn dẹp, sự vắng mặt trong những điểm ngập sâu, sạt lở nặng khiến nhiều người đặt câu hỏi: quyền lực quan tâm đến đâu, trách nhiệm đến đâu, và liệu lời hứa dập lửa lũ có bền vững hay chỉ là màn trình diễn để ghi hình.

Quyền lực, khi muốn thấu hiểu và gánh vác trách nhiệm, không nên tránh né những góc xấu xí của thực tế. Nếu không dám vào ngõ hẹp, vào nơi đất trôi nhà sập, thì thăm lũ sẽ mãi chỉ là một cảnh quay truyền hình, chứ không phải sự hiện diện chân thật, gánh vác hậu quả chân thật. Và đoàn kết, nếu chỉ bằng hình ảnh, chỉ bằng lời nói, nhưng không kèm theo hành động lớn, sẽ chỉ là một biểu tượng đẹp trong sách báo, chứ không phải sức mạnh thật sự để cứu người, xây lại cuộc sống sau lũ./.

NGƯỜI QUAN SÁT

Toàn cảnh thời sự Việt Nam, thứ Tư ngày 19 tháng 11 năm 2025 

Khởi tố Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài: sóng dư luận và nghi vấn Vingroup

Trong mấy ngày qua, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam mà cụ thể ở đây là Cơ quan Bộ Công An như đang nổi cơn điên cuồng khi liên tiếp ra quyết định khởi tố và lệnh bắt tạm giam đối với những công dân Việt đang sinh sống và làm việc tại nước ngoài.

Cụ thể việc khởi tố Lê Trung Khoa, Đỗ Văn Ngà và luật sư Nguyễn Văn Đài trong tháng 11 năm 2025 đã tạo nên một lớp sóng dư luận phức tạp, không chỉ vì tội danh theo Điều 117 Bộ luật Hình sự vốn luôn gây tranh cãi, mà còn bởi sự giao thoa giữa pháp lý trong nước, truyền thông mạng xã hội và những vụ kiện dân sự quốc tế liên quan đến Vingroup. Khi cả ba nhân vật đều có hoạt động công khai, thường xuyên bày tỏ quan điểm về chính trị và các tập đoàn lớn, câu chuyện trở nên nhiều tầng, khó bóc tách rạch ròi giữa động cơ, bằng chứng và hệ quả.

Trước đó, vào n gày 8 tháng 11 năm 2025, Lê Trung Khoa và Đỗ Văn Ngà bị khởi tố với cáo buộc làm, tàng trữ, phát tán thông tin nhằm chống Nhà nước. Khoảng 10 ngày sau, tức là vào ngày 18 tháng 11 đến phiên luật sư Nguyễn Văn Đài cũng bị khởi tố với cùng tội danh. Thời điểm bị Bộ Công An cộng sản Việt Nam khởi tố, ông Khoa và ông Đài hiện đang sinh sống và làm việc tại đất nước Đức.

Theo các thông báo chính thức, cơ quan an ninh điều tra cộng sản Việt Nam coi đây là những vụ án nghiêm trọng, liên quan đến việc phát tán nội dung gây nguy hại đến an ninh quốc gia. Những cáo buộc này, theo cách diễn giải của pháp luật Việt Nam, thường bao gồm các bài viết, video, tài liệu lan truyền trên mạng xã hội hoặc nền tảng quốc tế. Tuy nhiên, ngoài các thông tin công bố ngắn gọn, chi tiết điều tra chưa được công khai nên dư luận chỉ có thể dựa vào các sự kiện đã biết để phân tích.

Điểm đáng chú ý là trước khi bị khởi tố trong nước, Lê Trung Khoa đã vướng vào một vụ kiện dân sự tại Đức, trong đó Vingroup và VinFast cáo buộc ông vu khống, tuyên truyền những thông tin không có bằng chứng về việc hối lộ và tổ chức theo mô hình mafia. Tòa Berlin đã ra phán quyết khẩn cấp buộc Khoa ngừng phát tán các nội dung bị cho là vu khống và cảnh báo mức phạt tài chính hoặc tù giam nếu ông tái phạm. Việc Khoa tiếp tục bị khởi tố ở Việt Nam ngay sau phán quyết tại Đức khiến một bộ phận dư luận đặt vấn đề về sự liên thông giữa hai sự kiện, dù về mặt pháp lý đây là hai lĩnh vực hoàn toàn khác nhau: một bên là dân sự, một bên là hình sự.

Có hay không Chính Phủ cộng sản Việt Nam đã đứng sau Tập đoàn Vingroup khi ra những quyết định khởi tố này? Không thể phủ nhận rằng vụ kiện liên quan Vingroup đã làm gia tăng sức nóng xung quanh những nội dung mà Khoa từng công bố. Tuy nhiên, các cơ quan chức năng Việt Nam không nhắc đến Vingroup trong thông báo khởi tố, mà chỉ nêu chung là hành vi tuyên truyền chống Nhà nước. Điều này cho thấy, ít nhất trên phương diện chính thức, nhà chức trách xem vụ án nằm trong nhóm hành vi ảnh hưởng đến an ninh quốc gia, chứ không liên quan trực tiếp đến tranh chấp riêng giữa cá nhân và doanh nghiệp. Trường hợp của luật sư Nguyễn Văn Đài cũng tương tự: dù ông từng nổi tiếng với nhiều hoạt động pháp lý và nhân quyền, quyết định khởi tố lần này vẫn được gắn với hành vi tuyên truyền theo Điều 117.

Ở góc độ truyền thông quốc tế, các tổ chức nhân quyền có thể sẽ theo dõi sát sao diễn biến điều tra, bởi cả Đài, Khoa và Ngà đều là những nhân vật được chú ý trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Trong khi đó, ở trong nước, câu chuyện lại nằm ở một phạm trù hoàn toàn khác: giữa yêu cầu siết chặt thông tin, xử lý các nội dung bị cho là xuyên tạc, và vấn đề minh bạch khi cơ quan điều tra không công bố rõ ràng bằng chứng.

Dù chưa thể kết luận mức độ liên quan trực tiếp giữa vụ kiện Vingroup và việc khởi tố tại Việt Nam, nhưng sự trùng hợp về thời điểm, nội dung chỉ trích, cùng tính nhạy cảm của các chủ đề mà các nhân vật này đề cập khiến dư luận khó có thể xem đây là những sự kiện hoàn toàn tách biệt./.

Chấn động! Nhóm phạm nhân người Việt nổ súng trốn tòa ở Campuchia

Một sự cố nghiêm trọng vừa diễn ra tại Campuchia và thu hút chú ý khi giới chức nước này khẳng định nhóm phạm nhân nổ súng bỏ trốn khỏi tòa án là người Việt Nam. Sự việc xảy ra vào sáng ngày 18 tháng 11 năm 2025 tại tòa án tỉnh Svay Rieng, khi 6 bị cáo thuộc đường dây cờ bạc trực tuyến được áp giải đến dự phiên xử và bất ngờ trốn thoát bằng vũ khí.

Theo báo cáo từ cảnh sát Campuchia, ngay khi xe chở nhóm phạm nhân dừng lại để đưa họ xuống, một phụ nữ mặc đồ đen, đội mũ lưỡi trai và bịt khẩu trang đã đứng sẵn trong sân tòa. Người này tiếp cận một trong những bị cáo, trao cho anh ta một khẩu súng. Sau khi nhận được vũ khí, một phạm nhân lập tức chĩa súng vào cảnh sát, nã ít nhất hai phát để đe dọa lực lượng bảo vệ.

Hình ảnh từ camera an ninh ghi lại khoảnh khắc hỗn loạn: các nhân viên bảo vệ không vũ trang hoảng loạn, có người vấp ngã rồi bò nép sau ô tô để tránh đạn. May mắn là không có ai bị thương trong vụ tẩu thoát. Giới chức Campuchia xác nhận cảnh sát đã nổ súng đáp trả và triển khai lực lượng truy bắt gắt gao.

Sau nhiều giờ truy đuổi, lực lượng an ninh bắt giữ lại ít nhất một thành viên được cho là “thủ lĩnh” của nhóm vượt ngục, sau khi xe của đối tượng lao xuống một ruộng nước. Tuy nhiên, 5 phạm nhân còn lại cùng nữ đồng phạm vẫn đang lẩn trốn.

Theo tờ Thanh Niên dẫn nguồn Khmer Times, Phó giám đốc Công an tỉnh Svay Rieng, đại tá Kem Vannareth, cho biết người phụ nữ tiếp sức cho nhóm tội phạm có thể là người Việt Nam, giả dạng thân nhân để lẻn vào khuôn viên tòa. Cảnh sát đã bắn chỉ thiên nhưng không kịp ngăn chặn khi các bị cáo, kể cả người bị còng tay, chạy vào những chiếc xe chờ sẵn bên ngoài để tẩu thoát.

Tối cùng ngày, theo lời phát ngôn viên Tổng cục Trại giam Campuchia, cả 5 phạm nhân Việt Nam và 1 tù nhân Campuchia cuối cùng đều bị bắt lại ở ngoại ô thành phố Svay Rieng.

Vụ việc đặt ra nhiều câu hỏi về an ninh tại hệ thống tòa án và trại giam Campuchia, cũng như mối liên hệ giữa các nhóm tội phạm người Việt tại nước ngoài. Đặc biệt, việc cho phép một phụ nữ lẻn vào khu xử án và tiếp tế vũ khí cho tù nhân là điều khó tưởng tượng nếu không có sự hỗ trợ bên trong, làm dấy lên nghi vấn về khả năng có tổ chức hoặc mạng lưới hỗ trợ vượt ngục tinh vi.

Sự cố này càng khiến dư luận quan tâm trong bối cảnh trước đó, Campuchia đã bị chỉ trích vì các trung tâm tội phạm xuyên quốc gia, trong đó nhiều băng nhóm người Việt tham gia đường dây đánh bạc hoặc lừa đảo tại các đặc khu./.

Dự thảo nâng ngưỡng kê khai tài sản cán bộ gây tranh cãi nóng Quốc Hội

Dự thảo sửa đổi Luật Phòng, chống tham nhũng của Việt Nam vừa đề xuất một quy định mới gây nhiều tranh luận: nếu tài sản hoặc thu nhập của cán bộ biến động trên 1 tỷ đồng mỗi năm thì phải kê khai bổ sung. Điều này nâng ngưỡng so với quy định hiện hành là 300 triệu đồng mỗi năm, và nhiều đại biểu cảnh báo rằng nó có thể tạo ra khoảng trống để né kê khai.

Theo Thanh tra Chính Phủ cộng sản Việt Nam, việc tăng ngưỡng khai báo xuất phát từ hai lý do chính: kể từ năm 2018 đến nay, lương cơ sở đã được điều chỉnh tăng ba lần; đồng thời, giá cả thị trường và điều kiện kinh tế-xã hội đã biến động mạnh, khiến giá trị thực của các ngưỡng kê khai cũ trở nên lạc hậu. Cụ thể, dự thảo quy định giá trị tài sản hoặc thu nhập cá nhân cần kê khai lần đầu, kê khai hằng năm hoặc kê khai phục vụ công tác cán bộ sẽ tăng từ 50 triệu đồng lên 150 triệu đồng cho từng loại tài sản giá trị như kim khí quý, đá quý, tiền mặt, giấy tờ giá trị và các tài sản khác.

Phần kê khai bổ sung, tức khi tài sản hoặc thu nhập biến động lớn trong năm, ngưỡng cũng được nâng từ 300 triệu lên 1 tỷ đồng. Quy định này được thiết kế để kiểm soát những biến động đáng kể, và nếu người kê khai không giải trình hợp lý nguồn gốc biến động, cơ quan chức năng có thể tiến hành xác minh.

Tuy nhiên, nhiều đại biểu Quốc Hội cộng sản Việt Nam bày tỏ lo ngại. Nếu chỉ quy định ngưỡng 1 tỷ đồng mà không yêu cầu giải trình cho những biến động nhỏ hơn, người kê khai có thể chia nhỏ giao dịch, chia nhỏ tài sản để tránh phải kê khai. Một số đại biểu đề xuất nên luật hóa nguyên tắc: mọi biến động bất thường, không phù hợp với thu nhập, dù dưới 1 tỷ đồng cũng cần được giải trình.

Một vấn đề khác được đặt ra là khả năng theo dõi và kiểm soát biến động tài sản. Việc nâng ngưỡng kê khai cần đi kèm với một hệ thống dữ liệu liên ngành, kết nối cơ sở dữ liệu phòng chống tham nhũng với các nguồn như đất đai, ngân hàng, thuế, đăng ký doanh nghiệp để dễ dàng phát hiện giao dịch bất thường. Về phía cơ quan soạn thảo, Tổng Thanh tra Chính Phủ cộng sản Việt Nam khẳng định quy định biến động tài sản chỉ áp dụng cho phần phát sinh trong năm, không tính số dư từ năm trước chuyển sang. Danh mục tài sản phải kê khai sẽ gồm quyền sử dụng đất, nhà ở, tài sản đứng tên chung, và chi tiết sẽ được hướng dẫn qua nghị định.

Từ góc độ chuyên gia, nhiều người đánh giá ngưỡng 1 tỷ đồng là hợp lý trong bối cảnh hiện nay: cao hơn nhiều so với trước nhưng vẫn đủ để phát hiện biến động đáng kể, giúp kiểm soát rủi ro tham nhũng hiệu quả hơn. Tuy nhiên, các chuyên gia cũng cảnh báo rằng việc giải trình nguồn gốc tài sản là rất quan trọng; nếu không có quy trình kiểm tra minh bạch, rất khó xác định điều gì là giải trình hợp lý và ai chịu trách nhiệm xác minh.

Đề xuất nâng ngưỡng kê khai biến động tài sản lên 1 tỷ đồng mỗi năm là một bước điều chỉnh đáng kể, phản ánh thực tế kinh tế hiện nay. Nhưng nếu chỉ đặt ngưỡng cao mà không gắn với cơ chế giải trình và kiểm soát phù hợp, nguy cơ né kê khai vẫn hiện hữu và đây đang là chủ đề nóng trong thảo luận của Quốc Hội cộng sản Việt Nam./.

Quy định đi bộ ngược chiều trên đường không vỉa hè gây tranh luận

Sáng ngày 17 tháng 11 năm 2025, tại phiên thảo luận về dự Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của 10 luật liên quan đến an ninh, trật tự diễn ra tại hội trường Quốc Hội cộng sản Việt Nam, đại biểu Quốc hội Nguyễn Văn Cảnh (đoàn Gia Lai) gây chú ý khi đề xuất bổ sung quy định yêu cầu người đi bộ phải đi ngược chiều dòng xe trên các tuyến đường không có vỉa hè. Theo ông Cảnh, đây không chỉ là vấn đề kỹ thuật giao thông mà còn là biện pháp nhằm giảm thiểu rủi ro tai nạn trong bối cảnh nhiều vùng nông thôn của Việt Nam thiếu hành lang an toàn cho người đi bộ.

Lập luận của đại biểu dựa trên hai cơ sở. Thứ nhất là khuyến nghị của Công ước Vienna 1968 về giao thông đường bộ, trong đó nêu rõ pháp luật quốc gia nên quy định người đi bộ đi dưới lòng đường phải đi về phía đối diện với chiều lưu thông, trừ khi cách đi đó gây nguy hiểm cho họ. Thứ hai, ông dẫn một nghiên cứu thực hiện tại vùng nông thôn Phần Lan cho thấy việc đi bộ ngược chiều dòng xe có thể làm giảm 77% số vụ tai nạn liên quan đến người đi bộ. Trong điều kiện người và xe phải chia sẻ cùng mặt đường, việc quan sát trực diện được cho là giúp người đi bộ chủ động phòng tránh hơn.

Tại Việt Nam, nhiều tuyến đường liên xã, liên thôn, thậm chí đường ở ngoại ô đô thị vẫn không có vỉa hè hoặc lề đường đủ rộng. Người đi bộ, đặc biệt là học sinh và người cao tuổi, thường buộc phải đi xuống lòng đường, nơi mật độ xe máy cao và tốc độ di chuyển khó kiểm soát. Theo ông Cảnh, việc thiếu hạ tầng cơ bản khiến nguy cơ tai nạn luôn hiện hữu. Đề xuất vì vậy được ông xem là giải pháp tình thế có thể giảm rủi ro trước mắt.

Tuy nhiên, tính khả thi của đề xuất đang gây nhiều tranh luận trong giới chuyên gia giao thông. Thực tế hạ tầng đường bộ của Việt Nam khác biệt lớn so với Phần Lan – nơi nghiên cứu được viện dẫn. Mặt đường ở các vùng nông thôn Việt Nam thường hẹp, không có dải phân cách, xe máy lấn sát mép đường và thường xuyên vượt ẩu. Việc yêu cầu người đi bộ đi ngược chiều trong bối cảnh đó khiến họ phải đối mặt trực tiếp với các phương tiện tốc độ cao, giảm thời gian phản ứng trong các tình huống bất ngờ, đặc biệt vào ban đêm khi hệ thống chiếu sáng thiếu hoặc không có.

Nhiều tuyến đường ở Việt Nam còn bị che khuất tầm nhìn bởi hàng quán, cây cối, mương nước hoặc xe đậu đỗ. Người đi bộ đi ngược chiều có thể đối diện với dòng xe lao tới mà không có lề đường để tránh. Một cú tránh ổ gà hoặc vượt xe của tài xế có thể đẩy người đi bộ vào vị trí nguy hiểm ngay lập tức. Điều này khác xa điều kiện đường sá nông thôn châu Âu – nơi ít phương tiện, tốc độ thấp và hạ tầng tiêu chuẩn.

Các chuyên gia giao thông nhận định nếu muốn bảo vệ người đi bộ, điều quan trọng không phải ép họ thay đổi cách đi, mà phải cải thiện điều kiện hạ tầng tối thiểu. Chỉ với những biện pháp cơ bản như mở rộng lề đường, lắp dải phản quang, đặt biển cảnh báo và xử lý triệt để tình trạng lấn chiếm vỉa hè, an toàn của người đi bộ sẽ được nâng cao thực chất hơn. Trong khi đó, quy định buộc người đi bộ đi ngược chiều chỉ là giải pháp tạm thời và có thể tạo ra rủi ro mới nếu áp dụng máy móc.

Về phía dư luận quan sát đã bổ sung thêm nhiều lập luận và cũng khẳng định rằng yêu cầu người đi bộ đi ngược chiều xe khi đường không có vỉa hè nghe có vẻ hợp lý trên lý thuyết, nhưng thực tế Việt Nam khiến giải pháp này khó khả thi và tiềm ẩn rủi ro cao hơn. Trước hết, điều kiện hạ tầng giao thông nông thôn lẫn đô thị Việt Nam khác xa Phần Lan – nơi nghiên cứu được trích dẫn. Ở ta, lòng đường hẹp, xe máy phóng nhanh, xe tải chiếm phần lớn lưu thông và ý thức tuân thủ tốc độ còn rất thấp. Bắt người đi bộ “đối mặt” với luồng xe hỗn hợp này không những không giảm tai nạn mà còn khiến người đi bộ thành đối tượng dễ tổn thương nhất trong mọi tình huống.

Thứ hai, các tuyến đường không vỉa hè thường thiếu ánh sáng, không có biển báo và tầm nhìn bị che khuất bởi cây cối, hàng quán, phương tiện đậu đỗ. Trong môi trường đó, việc buộc người đi bộ đi dưới lòng đường – dù thuận hay ngược chiều – đều nguy hiểm; nhưng đi ngược chiều khiến họ chịu áp lực trực diện từ dòng xe lao tới, giảm thời gian phản ứng trong các tình huống bất ngờ.

Cuối cùng, thay vì điều chỉnh cách đi bộ, điều cấp bách là buộc địa phương cải tạo tối thiểu lề đường, gắn phản quang, mở hành lang an toàn và xử lý xe lấn chiếm. Giải pháp đúng phải là bảo vệ người đi bộ, không phải đẩy họ xuống mặt đường để thích nghi với hạ tầng yếu kém.Đề xuất của ông Cảnh được xem là thiện chí và có cơ sở tham khảo quốc tế, song câu hỏi lớn đặt ra là liệu nó có phù hợp với thực tế giao thông Việt Nam hay không. Khi hạ tầng chưa đáp ứng nhu cầu cơ bản, mọi quy định yêu cầu người đi bộ hòa vào dòng xe đều cần được cân nhắc kỹ lưỡng. Điều người dân mong đợi không phải là việc phải đi theo chiều nào, mà là được đi trên một con đường an toàn hơn./.

NGƯỜI QUAN SÁT

Novo Nordisk giảm giá thuốc tiểu đường và giảm cân cho khách tự trả tiền

Novo Nordisk thông báo hôm thứ Hai rằng hãng sẽ giảm giá một số loại thuốc điều trị béo phì và tiểu đường, chỉ vài tuần sau khi đạt thỏa thuận với chính quyền Trump về việc hạ giá cho người tiêu dùng.

Theo tuyên bố của hãng, các mũi tiêm Wegovy 0,25 mg và 0,5 mg cùng với Ozempic sẽ được bán với giá 199 USD/tháng cho bệnh nhân tự trả mới đến ngày 31/3/2026.

Ưu đãi này áp dụng trong hai tháng sau lần mua đầu tiên như một chương trình khởi điểm. Sau đó, bệnh nhân sẽ chuyển sang mức giá tự trả tiêu chuẩn đã giảm từ 499 USD xuống còn 349 USD/tháng.

“Tất cả ưu đãi này dựa trên thỏa thuận gần đây với Chính quyền Hoa Kỳ nhằm mở rộng khả năng tiếp cận thuốc cho bệnh nhân béo phì và mắc các bệnh mạn tính khác như tiểu đường, đồng thời hạ giá trong kênh bán trực tiếp cho người tự trả vào năm 2026 – và hôm nay Novo Nordisk đưa mức giá đó đến tay người tiêu dùng sớm hơn vài tháng,” tuyên bố của hãng nêu.

Phó chủ tịch điều hành phụ trách hoạt động tại Mỹ của Novo Nordisk, ông Dave Moore, cho biết các mức giá mới “sẽ tạo tác động tức thời, mang lại tiết kiệm lớn hơn cho những người không có bảo hiểm hoặc chọn tự chi trả.”

Ông nói thêm rằng đây là một phần trong chiến lược mở rộng tiếp cận thuốc, bao gồm hợp tác với các nhà cung cấp dịch vụ y tế từ xa và các nhà bán lẻ lớn, mở rộng phạm vi bảo hiểm, và phối hợp với chính quyền để giảm chi phí cho người mắc các bệnh mãn tính như béo phì và tiểu đường type 2.

Khách hàng có thể nhận các mức giá tự trả này qua website của Wegovy và Ozempic, tại các nhà thuốc NovoCare, hoặc thông qua các nền tảng telehealth như Costco, GoodRx, WeightWatchers và eMed.

Novo Nordisk và Eli Lilly trước đó đã đồng ý với chính quyền Trump bán các sản phẩm tiêm GLP-1 với mức giá khởi điểm 245 USD/tháng cho người dùng Medicare, Medicaid và những người sử dụng nền tảng TrumpRX, dự kiến ra mắt đầu năm tới.

Một quan chức cấp cao của chính quyền cho biết khoản tiết kiệm từ việc giảm giá sẽ được dùng để mở rộng phạm vi chi trả GLP-1 cho bệnh nhân béo phì hoặc có nguy cơ chuyển hóa – tim mạch cao, với cùng mức giá 245 USD/tháng.

Tuy nhiên, Thượng nghị sĩ Ruben Gallego (D-Ariz.) đã gửi thư cho Eli Lilly nêu rõ còn “nhiều câu hỏi đáng kể” xoay quanh thỏa thuận này.

“Cho đến nay, công chúng mới chỉ biết được rất ít chi tiết, dù đây là một thỏa thuận có ý nghĩa đối với hàng triệu bệnh nhân,” Gallego viết. Ông lo ngại thỏa thuận trao cho Eli Lilly quyền miễn trừ thuế quan Section 232 trong ba năm.

Tổng thống Trump có quyền áp thuế theo Section 232 vì lý do an ninh quốc gia và đã từng đe dọa áp dụng với các hãng dược lớn.

Gallego cảnh báo rằng nền tảng TrumpRX sẽ yêu cầu bệnh nhân bỏ qua bảo hiểm và trả tiền mặt — “thường là các khoản chi rất lớn.” Với nhiều người có bảo hiểm vốn đang được hưởng mức đồng chi trả thấp hơn so với mức giảm giá đề xuất, ông cho rằng chưa rõ nền tảng này sẽ mang lại lợi ích thực chất ra sao và thậm chí có thể làm chi phí tăng lên đối với nhiều bệnh nhân.

Nguồn The Hill

Cựu Phó Tổng thống Kamala Harris xuất hiện vận động cho ứng viên Dân chủ tại Tennessee

Cựu Phó Tổng thống Kamala Harris hôm thứ Ba đã trở lại đường đua vận động lần đầu tiên kể từ thất bại trong cuộc bầu cử năm 2024, để ủng hộ một ứng viên Dân chủ tại Tennessee trước thềm cuộc bầu cử bổ sung sắp tới.

Harris xuất hiện tại Đại học Fisk ở Nashville, kêu gọi cử tri đi bầu. Bà không trực tiếp kêu gọi ủng hộ Dân biểu bang Aftyn Behn (D), người đang tranh chiếc ghế Hạ viện liên bang còn khuyết của Tennessee trước Dân biểu bang Mark Van Epps (R).

“Tôi cảm ơn các bạn trước vì đã dấn thân,” Harris nói, theo tường thuật của tờ The Tennessean. “Chuyện này là về các bạn. Là về tương lai của các bạn. Là về đất nước của các bạn. Là về chính người dân của các bạn – và quyền lực thuộc về ai?”

“Thuộc về nhân dân,” những người tham dự đồng thanh đáp lại.

Harris phối hợp với Đảng Dân chủ Tennessee và Đảng Dân chủ Quận Davidson để khởi động chiến dịch gõ cửa từng nhà, thu hút khoảng 200 người tham gia buổi vận động.

Cựu phó tổng thống vốn đã lên lịch đến Nashville trong tuần này trong khuôn khổ chuyến quảng bá cuốn hồi ký “107 Days” kể lại chiến dịch tranh cử tổng thống ngắn ngủi của bà sau khi cựu Tổng thống Joe Biden rút lui khỏi cuộc đua năm ngoái, theo The New York Times.

Dù sự kiện hôm thứ Ba là lần đầu tiên bà trực tiếp xuất hiện để ủng hộ một ứng viên kể từ năm ngoái, Harris trước đó đã tham dự một cuộc mít-tinh vận động cho Proposition 50 tại California – một đề xuất toàn bang nhằm vẽ lại bản đồ các đơn vị bầu cử quốc hội, có thể giúp tiểu bang này giành thêm tới 5 ghế ở Hạ viện.

Aftyn Behn và Mark Van Epps đã giành chiến thắng trong các cuộc bầu cử sơ bộ đặc biệt hồi tháng trước để tranh chiếc ghế kế nhiệm cựu Dân biểu Mark Green (R-Tenn.), người từ chức hồi tháng Bảy.

Nguồn The Hill

Sau nhiều tuần dè dặt, Thượng viện Mỹ tăng tốc thông qua dự luật công bố hồ sơ Epstein

Thượng viện Mỹ ngày thứ Ba đã hành động với tốc độ hiếm thấy để phê chuẩn dự luật buộc phải công bố các hồ sơ liên quan đến Jeffrey Epstein — một sự chuyển hướng mạnh so với nhịp độ vốn được ví như “rùa bò” sau khi áp lực dồn nhanh lên các nghị sĩ Cộng hòa.

Cơ quan lập pháp nổi tiếng chậm chạp này bỗng hóa thành “chú thỏ chạy nước rút”, khi thông qua dự luật mà Hạ viện vừa gửi lên bằng hình thức nhất trí tuyệt đối — điều còn nằm ngoài tưởng tượng chỉ một tuần trước, khi họ rời Washington sau cuộc bỏ phiếu mở cửa lại chính phủ.

Từ đó đến nay, cục diện đã thay đổi đột ngột sau khi Tổng thống Donald Trump bất ngờ ủng hộ việc công bố hồ sơ vào cuối tuần qua.

“Điều này khiến tôi nhớ đến câu nói phổ biến của giới luật sư về phá sản: xảy ra từ từ, rồi đột ngột,” Thượng nghị sĩ Richard Blumenthal (D-Connecticut) nói, cho biết thêm rằng phía Cộng hòa đang có “cảm giác ngày càng dâng lên về sự bối rối và lo sợ” trước cách cuộc chiến này phơi bày trước công chúng.

Vấn đề này đã khiến ban lãnh đạo Cộng hòa ở cả hai viện đau đầu nhiều tháng qua, nhất là khi Tòa Bạch Ốc kịch liệt phản đối việc công bố.

Cuộc xoay chiều bất ngờ

Chủ tịch Hạ viện Mike Johnson (R-Louisiana) trước đó cố ngăn bản kiến nghị giải tán (discharge petition) của Dân biểu Thomas Massie (R-Kentucky) đạt mốc 218 chữ ký để buộc dự luật ra biểu quyết. Tại Thượng viện, Lãnh đạo khối đa số John Thune (R-South Dakota) gần như im lặng về cách xử lý nếu dự luật được chuyển lên.

Nhưng cuối tuần trước, kiến nghị của Massie đã thành công với sự hỗ trợ của bốn dân biểu Cộng hòa. Ngay sau đó, Trump đảo ngược lập trường, kêu gọi các nghị sĩ Cộng hòa bỏ phiếu tán thành.

Và vào thứ Ba, kết quả Hạ viện thông qua là 427–1.

Tại Thượng viện, các nghị sĩ cũng không chần chừ. Lãnh đạo phe Thiểu số Chuck Schumer (D-New York) liền yêu cầu thông qua dự luật bằng đồng thuận tuyệt đối trước cả khi văn bản chính thức từ Hạ viện được chuyển qua. Không ai trong đảng Cộng hòa phản đối.

“Đây là một chiến thắng lớn. Đảng Dân chủ đã chiến đấu không ngừng nghỉ để có được điều này. Mất quá nhiều thời gian, nhưng chúng tôi đã kiên trì và làm được,” Schumer nói.

Sau nhiều tuần bị chất vấn về lập trường, các Thượng nghị sĩ Cộng hòa gần như đồng loạt ủng hộ — và cũng đồng loạt muốn kết thúc chủ đề này càng nhanh càng tốt.

Họ không muốn cuộc tranh cãi này làm tắc nghẽn chương trình nghị sự vốn đã hỗn loạn sau đợt đóng cửa chính phủ dài nhất lịch sử và cần tập trung cho gói ngân sách liên bang trước Giáng sinh.

“Tổng thống nói ‘cứ làm đi’, thế là làm thôi”

“Chẳng có gì ở đây diễn ra nhanh như vậy. Nhưng khi tổng thống nói ‘làm luôn đi’, tất cả đều kiểu: Ừ, làm thôi,” Thượng nghị sĩ Shelley Moore Capito (R-West Virginia) nói. “Có rất nhiều tò mò và cũng rất nhiều đòi hỏi về trách nhiệm giải trình. Đây là vấn đề mà chúng ta cần làm rõ và để sự thật tự nó quyết định.”

Bà nói thêm: “Chúng tôi muốn xem và nghe thông tin. Nhưng nó cũng chỉ là một sự phân tâm, và tôi nghĩ kết thúc được thì tốt… Nó đang khiến chúng ta xao nhãng những thứ lẽ ra cần bàn nhiều hơn.”

Nhiều nghị sĩ ở cả hai đảng thừa nhận họ bất ngờ với cú “quay đầu” của Trump. Trước khi đổi ý, Trump thậm chí còn vận động để lôi kéo Dân biểu Lauren Boebert (Colorado) — một trong bốn dân biểu Cộng hòa ký vào kiến nghị giải tán cùng Greene, Mace và Massie.

“Khi thấy kết quả gần như đã an bài, Trump mới xoay hướng — một chiêu ‘kinh điển’ của ông ấy,” một cố vấn cao cấp của Thượng viện nói.

Lo ngại chỉnh sửa dự luật để bảo vệ nạn nhân

Trước phiên thông qua chớp nhoáng của Thượng viện, vẫn có câu hỏi liệu các nghị sĩ có đề xuất chỉnh sửa gì không. Chủ tịch Johnson ban đầu kêu gọi Thượng viện cân nhắc thay đổi.

Thượng nghị sĩ Markwayne Mullin (R-Oklahoma) cho biết có thảo luận về việc điều chỉnh ngôn ngữ dự luật để bảo vệ danh tính một số nạn nhân của Epstein.

Nhưng ban lãnh đạo Cộng hòa bác đề xuất đó và đồng ý để Schumer thúc đẩy thông qua nhanh.

“Khi một dự luật từ Hạ viện được thông qua 427–1, và tổng thống cam kết sẽ ký, thì việc sửa đổi gần như không còn nằm trong phương án,” Thune nói.

Vẫn còn những câu hỏi lớn

Khi mọi người chờ chữ ký của Trump, hàng loạt câu hỏi đang chờ lời giải — đặc biệt là Bộ Tư pháp sẽ công bố những gì, và mức độ biên tập, bôi đen (redactions) sẽ ra sao.

Đảng Dân chủ dự đoán nhiều rắc rối phía trước.

“Tôi không kỳ vọng chúng ta sẽ biết được gì nhiều từ Bộ Tư pháp này,” Thượng nghị sĩ Brian Schatz (D-Hawaii) nói. “Chúng tôi đang bàn bạc về những bước tiếp theo có thể thực hiện.”

Nguồn The Hill

Chính quyền Trump công bố các bước tiến nhằm giải thể Bộ Giáo dục

Chính quyền Tổng thống Donald Trump đang triển khai các bước đi nhằm giải thể Bộ Giáo dục Hoa Kỳ, Tòa Bạch Ốc cho biết hôm thứ Ba, trong nỗ lực thu hẹp vai trò của chính phủ liên bang đối với giáo dục và trao nhiều quyền kiểm soát hơn cho các bang.

Theo kế hoạch này, Bộ Giáo dục công bố các thỏa thuận hợp tác mới với bốn cơ quan liên bang khác – Lao động, Ngoại giao, Nội vụ và Y tế & Dịch vụ Nhân sinh – để chia sẻ hoặc chuyển giao một số chức năng mà bộ hiện đang đảm nhiệm.

Trong thông cáo báo chí hôm thứ Ba, bộ cho biết cách tiếp cận mới sẽ “tinh gọn các hoạt động giáo dục liên bang theo đúng yêu cầu pháp lý, giảm gánh nặng hành chính, và tái định hướng chương trình nhằm phục vụ tốt hơn học sinh và các đơn vị thụ hưởng.”

Động thái được chờ đợi từ lâu đã làm bùng lên phản ứng mạnh mẽ, trong đó đảng Dân chủ cáo buộc chính quyền Trump tìm cách né Quốc hội, còn đảng Cộng hòa ca ngợi đây là bước tiến cụ thể trong mục tiêu thu nhỏ chính phủ liên bang.

Hồi tháng Ba, Trump từng tuyên bố sẽ thực hiện lời hứa với giới bảo thủ bằng cách thúc đẩy việc đóng cửa Bộ Giáo dục.
“Kế hoạch rất đơn giản: chúng ta trao quyền giáo dục trở lại cho các bang – nơi quyền đó thuộc về,” Trump nói trước khi ký sắc lệnh yêu cầu đóng cửa bộ trong phạm vi tối đa cho phép của pháp luật.

Tinh gọn các chương trình giáo dục cơ bản

Theo thông cáo, thỏa thuận mới giữa Bộ Giáo dục và Bộ Lao động nhằm hợp lý hóa việc quản lý các chương trình giáo dục tiểu học và trung học, đồng thời gắn kết tốt hơn với các chương trình đào tạo lực lượng lao động.

Trong nhóm chương trình được chuyển giao có các chương trình dành cho trẻ em khó khăn, trẻ em có nguy cơ bỏ học, trẻ vô gia cư, trẻ di cư; cùng với các chương trình tiếng Anh, trường bán công (charter), nghệ thuật, xóa mù chữ và các chương trình giáo dục cơ bản khác do địa phương điều hành.

“Việc đồng quản lý các chương trình K-12 với Bộ Lao động sẽ tạo ra một chiến lược thống nhất trong phát triển nhân lực cho Thời đại Hoàng kim của nước Mỹ,” thông cáo nêu.

Theo cơ chế mới, các bang vẫn nhận đủ các khoản tài trợ theo quy định, nhưng nguồn tiền sẽ được chuyển qua Bộ Lao động thay vì Bộ Giáo dục.

Một thỏa thuận song song sẽ chuyển quyền quản lý các chương trình giáo dục dành cho cộng đồng bản địa sang Bộ Nội vụ – nơi có Cục Các vấn đề Người da đỏ (BIA).

Chính quyền Trump cũng chuyển các chương trình giáo dục và ngôn ngữ dành cho sinh viên quốc tế sang Bộ Ngoại giao – cơ quan được cho là có điều kiện tốt hơn để quản lý tài trợ, cải thiện dữ liệu và “thúc đẩy lợi ích an ninh quốc gia”.

Từ đầu nhiệm kỳ hai của Trump, Bộ Ngoại giao đã áp dụng một loạt hạn chế đối với sinh viên nước ngoài, bao gồm kiểm tra mạng xã hội của người xin visa để tìm “thái độ thù địch” đối với văn hóa và thể chế Mỹ. Các chính sách này được cho là đã góp phần làm giảm 17% số sinh viên quốc tế mới nhập học tại các trường đại học Mỹ trong năm học hiện tại.

“Trừng phạt các nhóm học sinh yếu thế”

Thượng nghị sĩ Dân chủ Elizabeth Warren cho rằng thông báo này là một phần cuộc “tấn công vào nền giáo dục công lập”.

“Thay vì tìm cách giảm chi phí cho người dân, chính quyền Trump lại say sưa trừng phạt những học sinh yếu thế,” bà nói. “Chỉ Quốc hội mới có quyền giải thể Bộ Giáo dục, và tôi sẽ không để điều đó xảy ra khi tôi còn tại nhiệm.”

Các biện pháp được công bố hôm thứ Ba không cần sự phê chuẩn của Quốc hội.
Dù việc giải thể hoàn toàn bộ này đòi hỏi một đạo luật, Bộ trưởng Giáo dục Linda McMahon hồi tháng Ba đã công bố kế hoạch sa thải hơn 1.300 nhân viên như một phần của “nhiệm vụ cuối cùng” của bộ.

Được thành lập năm 1979, Bộ Giáo dục có các chức năng chính như quản lý chương trình vay sinh viên, theo dõi thành tích học tập, bảo đảm quyền dân sự trong trường học, và phân bổ ngân sách hỗ trợ các học khu có đông học sinh khó khăn hoặc học sinh khuyết tật.

Chủ tịch Liên đoàn Giáo viên Mỹ (AFT) Randi Weingarten cảnh báo: “Phân tán các dịch vụ ra nhiều bộ khác nhau chỉ tạo thêm nhầm lẫn, sai sót và rào cản cho những người đang cố gắng tiếp cận hỗ trợ.”

Giới chỉ trích Cộng hòa từ lâu xem Bộ Giáo dục là biểu tượng của sự cồng kềnh quan liêu, lập luận rằng chính phủ liên bang cần nhỏ gọn hơn và trao quyền nhiều hơn cho các bang.

“Hành động của chính quyền Trump đang thực hiện đúng lời hứa sửa chữa hệ thống giáo dục lỗi thời bằng cách tinh giản Bộ Giáo dục để cải thiện kết quả học tập cho học sinh,” Hạ nghị sĩ Cộng hòa Tim Walberg nói.

Tuy nhiên, một số nghị sĩ Cộng hòa khác lại phản đối. Hạ nghị sĩ Brian Fitzpatrick – đại diện khu vực ngoại ô Philadelphia – bảo vệ các chức năng của bộ là “nền tảng”, cảnh báo việc thay đổi không có giám sát của Quốc hội sẽ “gây rủi ro thực sự” cho học sinh.

Nguồn reuters

Tòa án chặn bản đồ bầu cử quốc hội mới của Texas do đảng Cộng hòa vẽ lại

Một tòa án liên bang hôm thứ Ba đã ra lệnh ngăn bang Texas sử dụng bản đồ bầu cử quốc hội mới – bản đồ mà giới lãnh đạo Cộng hòa kỳ vọng sẽ chuyển nhiều ghế Hạ viện hiện do đảng Dân chủ nắm giữ về tay đảng Cộng hòa trong cuộc bầu cử giữa kỳ 2026. Tòa kết luận Thống đốc Greg Abbott đã chỉ đạo cơ quan lập pháp vẽ lại bản đồ dựa trên yếu tố chủng tộc.

Phán quyết 2–1 của hội đồng ba thẩm phán giáng đòn mạnh vào đảng Cộng hòa Texas, những người được cựu Tổng thống Donald Trump thúc giục điều chỉnh lại ranh giới các khu vực bầu cử nhằm tối đa hóa số ghế Cộng hòa và bảo vệ thế đa số sít sao của đảng tại Hạ viện.

Thống đốc Abbott gọi phán quyết là “nực cười” và lập tức nộp đơn kháng cáo lên Tòa án Tối cao.

Việc Texas thúc đẩy bản đồ mới – có thể chuyển tới 5 ghế từ Dân chủ sang Cộng hòa – đã thổi bùng một cuộc chiến tái phân chia khu vực bầu cử trên toàn quốc, diễn ra tại cả những bang do Cộng hòa lãnh đạo lẫn các bang do Dân chủ kiểm soát.

Tuy nhiên, hội đồng thẩm phán của Tòa án Liên bang Khu vực phía Tây Texas đã đứng về phía các nhóm dân quyền thách thức tính hợp pháp của bản đồ, chặn việc thi hành và yêu cầu bang sử dụng bản đồ cũ từ năm 2021 cho cuộc bầu cử năm tới. Hiện tại, với bản đồ 2021, đảng Cộng hòa kiểm soát 25/38 ghế Hạ viện của Texas.

Trong ý kiến phán quyết, Thẩm phán Jeffrey Brown – người được Trump bổ nhiệm năm 2019 – viết rằng có “bằng chứng đáng kể cho thấy Texas đã thực hiện hành vi phân chia khu vực bầu cử dựa trên chủng tộc”, vi phạm luật liên bang. Thẩm phán David Guaderrama, được bổ nhiệm bởi cựu Tổng thống Obama, đồng ý với ý kiến này. Thẩm phán Jerry Smith, được bổ nhiệm dưới thời Ronald Reagan, bất đồng.

Vẽ bản đồ dựa trên chủng tộc

Tòa kết luận Abbott “đã chỉ đạo rõ ràng cơ quan lập pháp tái phân chia khu vực dựa trên chủng tộc” sau khi nhận thư đe dọa hành động pháp lý từ Bộ Tư pháp thời Trump nếu bang không đưa ra bản đồ mới. Các thẩm phán cho rằng chính bức thư này cũng dựa trên một “khẳng định sai về mặt pháp lý”.

Kết quả là bản đồ được đánh giá là vi phạm nguyên tắc bảo vệ bình đẳng và chống kỳ thị chủng tộc trong luật bầu cử của Hiến pháp Hoa Kỳ.

Phán quyết là chiến thắng quan trọng đối với đảng Dân chủ và các nhóm dân quyền tại Texas, những người cho rằng bản đồ mới làm suy yếu hơn nữa sức mạnh lá phiếu của các cộng đồng thiểu số. Tổ chức NAACP nhấn mạnh Texas chỉ có 40% dân số là người da trắng, nhưng nhóm cử tri da trắng lại nắm tới 73% số ghế quốc hội của bang.

Luật sư Gloria Leal, đại diện Liên đoàn Công dân Mỹ gốc Latin (LULAC) – nguyên đơn trong vụ kiện – cho biết bản đồ mới gom dồn cử tri thiểu số vào một số khu vực nhất định và tách họ khỏi các khu vực khác, làm giảm số khu vực mà người gốc Hispanic và người da đen chiếm đa số.

Bà nói rằng, dù động cơ có thể mang tính chính trị, đảng Cộng hòa Texas “đã vẽ lại ranh giới theo hướng phân biệt chủng tộc và làm loãng quyền lực bầu cử của cộng đồng thiểu số, đặc biệt là cử tri gốc Hispanic và người Mỹ gốc Phi”.

Abbott bác bỏ cáo buộc phân biệt đối xử và nộp đơn kháng cáo ngay trong ngày. Bộ trưởng Tư pháp Texas Pamela Bondi cho rằng “bản đồ được vẽ đúng và vì những lý do chính đáng”.

Đây là trở ngại mới nhất đối với nỗ lực của Trump nhằm điều chỉnh lại các bản đồ chính trị thuận lợi cho phe Cộng hòa. Tại Indiana, đảng Cộng hòa tuần trước đã từ bỏ kế hoạch họp đặc biệt để thông qua bản đồ mới.

Chỉ một vài cuộc đua có thể quyết định đảng nào kiểm soát Hạ viện, nơi đảng Cộng hòa hiện nắm thế đa số 219–214.

California – do đảng Dân chủ lãnh đạo – đã phản ứng bằng cách thúc đẩy kế hoạch nhắm vào 5 ghế Hạ viện do Cộng hòa nắm giữ. Cử tri California mới đây đã thông qua một bản đồ có lợi cho đảng Dân chủ với tỷ lệ áp đảo. Tuần trước, chính quyền Trump đã kiện California nhằm ngăn bản đồ đó có hiệu lực.

Virginia cũng đang tiến hành kế hoạch vẽ lại bản đồ bầu cử, tạo cơ hội để đảng Dân chủ giành lợi thế nếu phán quyết tại Texas được giữ nguyên.

Nguồn reuters